ĐƯỜNG VỀ ĐẤT MŨI CÀ MAU, Nghe nói Cà Mau xa lắm, nhưng rồi cũng đến

ĐƯỜNG VỀ ĐẤT MŨI CÀ MAU
Nghe nói Cà Mau xa lắm, nhưng rồi cũng đến…Một cảm xúc khó tả khi chạm/ ở tận mũi Cà Mau, thỏa thích nhìn trời nước mênh mông…Khi đi, đến, trời chìu lòng người, trời trong sáng. Đường về trời mưa tầm tả suốt dọc đường…
28.10.2017

Xưa kia tôi đã từng kháng cự và cứ đặt rất nhiều câu hỏi tại sao để không bao giờ có câu trả lời

Xưa kia tôi đã từng kháng cự và cứ đặt rất nhiều câu hỏi tại sao để không bao giờ có câu trả lời…! Bây giờ tôi đã biết chấp nhận và xem đó như việc phải xảy ra và rồi cũng phải qua đi… nhẹ nhàng, bình thản không còn vướng chấp vào nữa. Mọi sự như chiêm bao trong khi ngủ, lúc tỉnh giấc thì đó chỉ là một giấc mơ…!
ACT

Giọt buồn, Mây xám bay, Chân bước lạc loài, Dừng bên xác bướm cạnh đài hoa rơi, Lòng ngậm ngùi, Xa xót ơi người,…

Giọt buồn
Mây xám bay
Chân bước lạc loài
Dừng bên xác bướm cạnh đài hoa rơi
Lòng ngậm ngùi
Xa xót ơi người
Thời gian còn đó bao lời ước xưa
Buồn đong đưa
Se sắt gió lùa
Rung rinh hoa tím cuối mùa rụng rơi
Tim chơi vơi
Đăm đắm sầu ơi
Xa xa tiếng vọng bên đời lao xao
Mãi tìm nhau
Lặn ngụp tìm nhau
Mấy mùa sương phủ nhạt màu tóc phai
Nổi u hoài
Chồng chất bi ai
Tìm nhau muôn nẻo lạc loài tiếng yêu
Đời buồn thiu
Giông tố, điều hiu
Thì thôi cỏi mộng phiêu diêu giấc sầu
Đời qua mau
Người cũng xa nhau
Tìm trong cát bụi ngàn sau…giọt buồn!
Hoàng Hạc ACT

Giơ tay với thử trời cao thấp, Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài, Từ 4 thế kỷ trước, bà chúa thơ Nôm Hồ xuân Hương…

Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài
Từ 4 thế kỷ trước, bà chúa thơ Nôm Hồ xuân Hương (1772-1822) đã nói/làm thế.
Giờ đến lượt nhà cháu thử.
Và có thơ rằng:
Giơ tay chạm trời cao
Gió đưa mây phiêu bồng
Non xanh và nước biếc
Trải dài trong mắt trong
Xoạc chân tít Đàng Ngoài
Chân vươn tận Đàng Trong
Nhân tình và thế thái
Giữa cuộc đời phiêu du …

Chương trình Nối Lời Yêu Thương trực tiếp chiều nay lúc 15h5 trên Fm 97,5 Mhz Đài PTTH Đồng Nai chủ đề NỔI NHỚ ĐẦY…

Chương trình Nối Lời Yêu Thương trực tiếp chiều nay lúc 15h5 trên Fm 97,5 Mhz Đài PTTH Đồng Nai chủ đề NỔI NHỚ ĐẦY VƠI. Kim Trang & Hồng Phúc MC hẹn gặp lại các bạn yêu thích chương trình này. Gọi số 02513818203 để giao lưu trực tiếp và tặng nhau các món quà âm nhạc thật ý nghĩa các tình yêu nhé

Kính gửi anh PNL

Kính gửi anh PNL.
Nhớ lúc trước em có nói cùng anh em rất ngại cmt ở trang của anh vì lời lẽ em rất ngờ nghệch, anh khuyên em cứ viết những gì em nghĩ đừng nên ngại ngùng gì. Hôm nay vẫn những lời vụng dại em viết bằng cả cái tâm của đứa em gái gửi đến anh. Em cầu chúc cho anh có nhiều nghị lực vượt qua tai ương nầy để được mau mạnh lành!
Em gửi cho anh chiếc lá xanh
Như lời cầu nguyện chúc an lành
Dù biết lòng anh đang héo hắt
Đang cùng sanh tử vẫn đấu tranh
Em nhắn cùng anh vẫn mấy lời
Quên buồn đau để dạ thảnh thơi
Giếng khô dẫu cạn đừng ngưng tác
Động lòng trời đổ giọt mưa rơi
Trì chú anh nhé quên đau đớn
Phật ở trong tâm sẽ mĩm cười
Ngày mai hoa nở vườn thơ đợi
Một cõi yên bình anh dạo chơi!
Hoàng Hạc AC

NHỚ SÀI GÒN

NHỚ SÀI GÒN .
Đêm cuối tuần Sài Gòn vui không em
Dáng ai qua ngõ phố không đèn
Ánh trăng nào vướng trên làn tóc
Vẳng bước chân buồn trên lối quen
Sài Gòn có còn mưa không em
Nơi đây rừng khói núi êm đềm
Mưa qua thung lũng xanh màu lá
Nghe tiếng mưa về thương nhớ thêm
Đêm cuối tuần em có còn vui
Hay giữa tiếng cười em vẫn lẻ loi
Ta như mây trắng còn bay mãi
Cho nhớ thương gieo nỗi ngậm ngùi .
——————————————–
7/01/2017 . NMC

CON BÒ CỦA ANH LƯƠNG, “Nuôi nó hai năm trời, chỉ phối với bốn con bò cái

CON BÒ CỦA ANH LƯƠNG
“Nuôi nó hai năm trời, chỉ phối với bốn con bò cái. Tiền thu được có triệu hai. Biết bao nhiêu là cỏ. Bò thì to mà tiền thì teo”…
Nhận con bò đực Zebu từ năm 2015, anh Đinh Văn Lương tính, với giá thụ tinh từ 200-300 nghìn đồng mỗi lần, số tiền thu được từ đàn bò cái trong thôn cũng kha khá.
Thế nhưng bò cái thôn liên tục đẻ, anh thì không được xu nào. Hỏi vì sao, anh Lương bảo “Những lần mình đích thân dắt nó đi phối giống thì thu tiền được, còn mấy lúc nó “đi hoang” mình đâu có biết. Thụ tinh trong kế hoạch thì ít, ngoài kế hoạch thì nhiều.
Hai năm thu tiền được 4 “phát” thôi… làm sao mà lời được…

Cơm 2

Cơm 2.000 và lòng tự trọng
Từ quê lên phố, rất nhiều sinh viên phải chật vật, khốn khổ sống qua ngày với việc học. Ở quê lên thành thị, cái tâm lý đỗ đại học là niềm tự hào của cha mẹ với hàng xóm, bà con láng giềng. Vô hình chung là áp lực với cả những đứa nhà quê đi học đại học. Khó mấy cũng phải học cho thành.
Chân ruộng, quang gánh, buôn bán của ba má không thể nuôi đủ đầy cho con ở phố, nhất là nuôi cùng lúc 4 đứa – Hai học Sài Gòn phố, 2 đứa cập kê như nhà mình. Thế nên, lung linh của phố thị là gánh nặng của gia đình, của hai đứa lớn.
Vô đại học, sau vài tháng xả hơi, đứa nào cũng tranh thủ chạy việc làm thêm. Một đứa đại học thì nhà còn lo chứ hai đứa thì phải lo lại cho đỡ ba má.
Ai đó trách sao không đi làm thêm? Có chứ. Sinh viên quê đứa nào chả trải qua làm thêm. Tưởng tìm việc làm thêm dễ sao. Muốn đi dạy thêm, lên văn phòng môi giới, phải nhịn ăn sáng để chồng tiền phí 40% tháng lương đầu. May thì có việc, nhiều đứa làm chưa hết tháng chủ không nhận coi như mất toi mớ tiền. Bưng bê, phục vụ quán ăn, phát tờ rơi… mấy cái “nghề” này không lạ với sinh viên nghèo. Đầu tháng, má gởi cho ít, “cúng” chỗ xin việc 40% là mất hơn trăm ngàn. Cuối tháng mới nhận lương. Thế nên giữa tháng đói ăn nửa gói mì là thường.
Hồi đó, hai chị em cũng không khác mấy. Nhớ có giai đoạn khó khăn quá, học ngày, chạy đêm tìm việc làm thêm. Tiền không đủ mua thức ăn, thế là đi ăn cơm…chay. Hai chị em phát hiện ra cái quán cơm chay trên đường Nguyễn Văn Đậu, cái góc giáp với Phan Đăng Lưu, quận Phú Nhuận. Một lần vô tình vào ăn trưa, thấy để bảng giá cơm hai hay ba ngàn gì đó. Hai chị em vô ăn thử. Hôm đầu, cơm chay ngon. Vẫn còn nhớ cái cảm giác ăn thơm phức, dù hơi nhiều dầu. Ngon cũng dăm bữa chứ ngày nào cũng ăn thì…sợ. Được cái… rẻ, mà nhiều cơm nên cứ hễ hết tiền hay thiếu tiền lại ghé đó ăn. Có khi là món cơm, ngán quá thì món bùn bò Huế… chay. Sau này, vào Sài Gòn cứ đi ngang Nguyễn Văn Đậu lại bùi ngùi nhớ cái thời đói…ăn cơm chay.
Sinh viên dù có đói mấy chứ đứa nào cũng có lòng tự trọng, thậm chí chảnh chớ. Đói nhưng trong phòng biết thôi. Lên lớp giấu nhẹm. Có đi ăn cơm rẻ thấy người quen cũng lơ. Hồi ở chung với con Trang dân Quảng Nam, con Thương dân Quảng Trị, lúc đó đâu năm 3. Đứa Quảng nào cũng cắm đầu đi làm thêm. Đầu tháng thì dư dả chút, gần cuối tháng gạo nhà gởi vô cũng hết, tiền cũng teo. Hết tiền, cứ cuối tháng cả ba đứa cầm cự khi thì tô hủ tiếu 2.000 đồng, khi thì lấy đậu nhà gởi vô nấu chè ăn…chống đói. Nhớ nhất là cái món bánh mì cóc chấm xì dầu ở đường Điện Biên Phủ, quận Bình Thạnh. Chiều chiều cả ba đứa canh tới tầm 5h là qua chỗ cửa hàng bánh mì mua bánh mì…cóc. Cái loại bánh mình tròn tròn làm từ chỗ bột mì còn lại cuối ngày. Một cái 500 đồng. Chỉ cần 3.000 là no cả đêm.
Nhiều người bảo chứ tiền làm thêm không đủ ư? Sao mà đủ được. Thời đó tiền ở quê gởi vào chỉ gọi là hỗ trợ thôi. Tiền Quê sao đủ sài cho Phố. Tiền làm thêm để dành chi tiêu sinh hoạt, sách tài liệu, chi phí đi về các vùng khó khăn làm thiện nguyện với lớp.
Mình còn may chứ nhiều bạn mồ côi cha mẹ, vừa học vừa nuôi ông bà, em út ở quê thì khổ tận cam lai. Không ăn cơm 2.000 thì ăn cái gì qua ngày bây giờ.
Đói, thiếu thốn – không chỉ là thời sinh viên. Mấy đứa mới ra trường cũng có khác chi. Ra trường xin việc, chạy vạy, bon chen thành thị cũng vài ba năm đói rã. Sau dần tìm chỗ làm tốt mới ổn định.
Cái khó, cái khổ thời sinh viên nhiều người trải qua, thấm thía. Cho nên bảo sinh viên ăn cơm 2.000 không có lòng tự trọng, chắc nhẽ nhiều anh chị ấm ức, tủi thân. Họ chỉ không nói ra như mình thôi. Thời của mình không có quán cơm 2.000 đồng như bây giờ. Nếu mà có mình cũng ăn. Mua cơm ăn chứ có trộm đâu mà nói không có lòng tự trọng. Vì có lòng tự trọng các bạn sinh viên mới ăn cơm 2.000 chứ không thành kẻ trộm, kẻ cướp cũng nên. Đâu có ngồi gõ bàn phím như bây giờ.
Ranh giới giữa 2.000 và kẻ cắp mong manh khi cái đói cồn cào. Chưa trải qua khốn khó thì đừng có nhân danh mà chạm lòng tự trọng của những người trẻ.
Sinh viên – họ cũng trải qua cả mười hai năm học mới ngồi được cái ghế giảng đường chốn phồn hoa.

“ Chỉ có thuyền mới hiểu, Biển mênh mông nhường nào, Chỉ có biển mới biết, Thuyền đi đâu về đâu”, ( Thuyền…

“ Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu”
( Thuyền và Biển- Xuân Quỳnh)
Chúc quý Bà, Mẹ, Cô, Dì, Chị, Em, Cháu… có chút niềm vui nhỏ nhoi trong ngày 20/10) mong được quan tâm, chia sẻ, và cầu mong hai chữ: BÌNH AN…