33 năm đi khiếu nại, thế nhưng hơn 2ha đất có giấy tờ sở hữu cũ giờ được thừa nhận 1,1ha quy ra tiền chỉ 440…

33 năm đi khiếu nại, thế nhưng hơn 2ha đất có giấy tờ sở hữu cũ giờ được thừa nhận 1,1ha quy ra tiền chỉ 440 triệu đồng – không đủ tiền mua tem và xe cộ cho hành trình khiếu nại. Và ngạc nhiên nhất là từ tranh chấp đất của những người dân với nhau, cuối cùng Nhà nước lại dùng ngân sách bồi thường! Chuyện đang diễn ra tại tỉnh Long An.
——————-> Những dòng trên trích từ báo Sài Gòn giải phóng, tờ báo của đảng bộ và Nhân Dân thành phố HCM nha, không phải tui nói nha 🙂 Mai Trong Nghi

Tình yêu của lính, Thơ: Trần Anh Tú, CƯỚI Ở TRƯỜNG SƠN, Không thể nào quên được cặp tân hôn, Từ đám cưới ở…

Tình yêu của lính
Thơ: Trần Anh Tú
CƯỚI Ở TRƯỜNG SƠN
Không thể nào quên được cặp tân hôn
Từ đám cưới ở Trường Sơn thuở trước
Người đến dự tặng nụ cười rạo rực
Cả hôn trường áo lính đã sờn vai
Bàn nứa kê, nước suối đựng lưng chai
Rót dè dặt nửa bát keng trong vắt
Không phong bì, chỉ dăm ba câu hát
Mà tình yêu người lính quện vào nhau.
Cưới trong rừng thiếu nón tặng cô dâu
Thiếu nhẫn cưới, thiếu mẹ cha thả gối
Trạm giao liên, quân vào ra rất vội
Nụ hôn nồng gắng nhịn để thay ca.
Ra bờ khe môn thục hái về nhà
Tuần trăng mật lương khô dâng chiều vợ
Người lính ấy giờ đây không còn nữa
Mũ tai bèo gói lại nhớ… vầng trăng
Tôi về thăm giường cưới chỗ anh nằm
Bờ khe ấy cây rừng nghiêng bóng lá
Nước vẫn chảy ngọn xuôi dòng là lạ
Nhớ thương người Lễ cưới ở Trường Sơn.
CHUYỆN …. CỦA LÍNH…
Chẳng biết tình yêu là gì mà bao nhiêu nhà văn, nhà thơ tốn đến bao nhiêu công sức, giấy mực để viết để ca ngợi…và để đau buồn, thổn thức…đối với mình tình yêu có nhiều loại…Cao quý hơn hết là tình yêu quy hương, đất nước…Tình yêu gia đình, bạn bè cũng là một cảm xúc không thể thiếu được của mỗi con ngườ…
Nhưng bây giờ tôi và các bạn hãy bình luận một chút đến tình yêu đôi lứa…thì thật là tuyệt diệu….nó không thanh, không sắc, không âm, nói cách khách không tượng hình cũng chẳng tượng thanh…mà nó là thứ…trú ngụ ở con tim…gây ra những hội chứng loạn nhịp và những cảm xúc vui buồn khác nhau…Có những người nói rằng tình yêu phải qua tìm hiểu…phải có thời gian…Nhưng một số người khác lại bàn về tình yêu sét đánh….ôi cả cảm giác tình yêu sét đáng mới tuyệt làm sao, nó làm cho bạn tê liệt toàn thân, không còn sức kháng cự…và bạn bị hạ đo ván ngay, ngà gục ngay vô điều kiện…Các bạn lại bảo mình tán phét….cũng rất có thể….nhưng cũng có thể mình đã trải nghiệm chăng….nói thật chết liền…
Thôi hãy dừng lại để mình kể cho ban nghe về tình yêu của lính nhé…
Nhắc lại chuyện tình yêu cảu Lính mình lại nhớ đến một lần nhà văn Lê Lựu đến thăm cơ quan mình, nghe Nhà văn nói về tình yêu của Lính mình cũng thấy hay…nhưng có lẻ chưa lột tả hết được…tình yêu ấy như thế nào…cảm nhận này chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, nhất là chiến sỹ gái như mình…
Mỗi người chỉ có một trái tim để yêu thương…đối với cánh lính thời ấy, trái tim của họ tràn đầy nhiệt huyết, tràn ngâp tình yêu quy hương, đất nước và với một mong mỏi nhất là Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ để giải phóng miền nam ruột thịt, thống nhất đất nước…Khi trái tim đã tràn ngập tình yêu tổ quốc, liệu còn chổ nào cho tình yêu đôi lứa chăng…Vẫn có mình cam đoan với các bạn là vậy. Nhưng…
Tình yêu của lính thường bị dồn ép lại….trong trái tim nhỏ bé của mỗi người ngày ấy thường để tình yêu tổ quốc lên trên hết…nói thì các bạn lại bảo sáo rỗng nhưng đó là sự thật…Ngày ấy, mình cũng là một thiếu nữ…chứ bộ, cũng có cảm xúc và cũng thích được yêu và có tình yêu đẹp…nhưng chẳng hiểu sao…cho đến năm 22 tuổi mình vẫn chẳng biết tình yêu là gì…mà cho đến tận hôm nay mình cũng không dám nói mạnh là mình đã biết…thế mới chán…Khi đang trong chiến trường, mình đã thấy các đồng chí của mình đã có những tình yêu đẹp…Đặc biệt là cánh lính thông tin….tình yêu đi qua 2 đầu nổi nhớ qua tổng đài hữu tuyến 40 số….đồng chí của mình những chị người Khu 3( lúc đó bọn mình gọi như vậy) có giọng nói ngọt như mía lùi…đống chí nam nào nghe nói một 2 lần quan thông tin hữu tuyến đều nghiện…hết. Mình còn nhớ một lần có một chị kể lại cho mình rằng chị ấy đã yêu suốt nữa năm một đồng chí công binh nào đó…chắc chắn là một xếp đại đội hay tiểu đoàn gì đó…hàng ngày 2 người vẫn nói chuyện với nhau qua đường dây hữu tuyến…thế rồi một ngày đống chí nam hẹn chị đến một địa điểm để gặp mặt nhau…chàng bảo nàng háy buộc một cái khăn tay vào cánh tay trái để dễ bề nhận ra nhau…Nàng ra đi trong bao nhiêu niềm mong ước được gặp chàng….được cùng chàng đi hết khoảng đời còn lại…có những đứa con xonh đẹp…Thế nhưng cuộc đời vẫn thật trớ trêu….nàng đến điểm hẹn….với một cái khăn phiêu…tím buộc trên cánh tay phải….đợi chàng…Nơi điển hẹn hết đoàn quân này đi qua, lại đến thanh nhiên xung phong, dân quân hỏa tuyến… Nhưng chẳng thấy ai đến hỏi nàng…nàng đau khổ tột đỉnh trở về đơn vị đắp chăn khóc thầm…những giọt nước mắt đau khổ lăn trên gò má…với nước da xanh xao vì bị sốt rét rừng già hành hạ…Sau đó cánh lính công binh kháo nhau rằng người lính đó đã đến…nhưng không dám ra mặt nhận người yêu…vì người tình trong mộng của anh là một người khác…xinh đẹp, trẻ trung, khỏe mạnh và có giọng nói hút hồn, có mái tóc dài thướt tha…Còn người con gái mà anh nhìn thấy ở đại ngàn Trường Sơn lúc đó lại quá khác xa với những gì anh thường nghỉ đến: Mái tóc lưa thưa…rụng gần hết, nước da xanh xao, cập mắt thâm quầng….và đặc biệt không còn là một thiếu nữ ở độ tuổi đôi mươi…(bởi lúc đó chị đã đi lính được 7 năm, tuổi cũng gần xấp xỉ ba mươi)…Anh biết mình có lỗi nhưng trái tim anh đã không còn rung động như khi anh nghe nàng nói chuyện qua tổng đài…Ôi…tình yêu muôn thủa….đàn ông vẫn yêu bằng mắt…là như vậy…
Sau này cánh lính Trường Sơn thêu dệt thành những giai thoại về câu chuyện tình này…Mình lúc đó cứ thương chị ấy quá, giá chiến tranh không cướp đi nhan sắc của chị, tuổi trẻ của chị thì đâu đến nổi gặp mặt người yêu lại trở thành nổi bất hạnh đến nhường ấy…Mình lại nghỉ đến mình và tự nhủ: “Chẳng thèm lấy chồng làm gì….cứ ở vậy…ở trong quân ngủ đến lúc nào cũng được…”.
Nhưng sự đời chẳng bao giờ theo ý mình…mình nổi tiếng cả Binh trạm về tính tình nghịch ngợm, nhưng cũng nổi tiếng về những pha…bất thường, như hành quân mang theo cả con lợn trên vai….cánh lính trẻ nhìn mình với cặp mắt nghi ngại…có phần sợ…sợ…bởi cũng có chàng thả ra những lời có cánh đã bị mình phê phán nặng lời: “Đồng chí toàn vớ vẩn…tổ quốc chưa được giải phóng…làm sao mà lại đi mưu cầu hạnh phúc cá nhân…” Ôi bây giờ nghỉ lại không hiểu tại sao lúc đó mình “Bôn” thế…
Mình sống và chiến đấu hồn nhiên như bông hoa rừng bên cạnh rất nhiều nam đồng chí, mình bày đặt ra đủ trò….từ lấy nhọ nồi bôi vào ống thuốc lào của mấy đống chí vệ binh của trung đoàn….cho đến lấy quần áo, dày dép. ảnh….của các anh đặt lên bàn thờ…thắp hương nghi ngút khi các anh lên chòi canh máy bay giặc mỹ…Các anh đều quý mến mình, xem mình như em gái….và nhiều khi còn ái ngại cho mình vì nếu không được ra quân sớm chắc chắn sẽ “ế chồng”…Mình còn nhớ anh Cầm người Nam Đàn nghệ an, rất yêu vợ, cứ tha thiết bảo mình đổi cho anh ấy một miếng vải lụa để cho anh ấy gửi về cho vợ…chẳng là chiến sỹ nữ mỗi năm được phát 2 bộ quần áo và một miếng vải lụa may quần…) Mình đồng ý và anh ấy bảo mình viết cho anh ấy mấy chữ để có người đi pháp gửi về cho vợ…bởi anh ấy không biết chữ….Ba tháng sau, vào một ngày mùa mưa tầm tả….anh Cẩm nhận được thư của vợ…bảo mình đọc cho anh ấy nghe…mình vội mở lá thư ố vàng ra…chao ôi những con chữ to như con gà mái ghẹ cứ nhảy múa trước mặt tôi….vì tôi cười nghặt nghẻo lúc đọc thơ cho anh ấy, nếu bạn đọc chắc bạn cũng cười như tôi:” Thầy nó kính mến,,,em cảm ơn thầy nó đã gửi về cho em miếng vải lụa…em thật cảm động….mỗi lần đưa quần ra mặc em lại thấy bóng hính anh trong đó…”. Tôi đọc xong….cầm lá thư của anh chạy mất tiêu, còn anh thì cố đuổi theo để lấy lại bằng được lá thư….bởi lá thư đó chính là tình yêu của anh…là sợi chỉ mong manh còn kết nối anh và gia đình, hậu phương… Cánh lính bọn tôi lúc đó có thư là chia nhau đọc…không phân biệt thư của anh hay của tôi….đọc xong có mấy người nước mắt cứ ngân ngấn….còn Thuần bạn tôi thì chạy về lán khóc rưng rức….Thuần người Nghi Đan, Nghi Xuân…yếu đuối hay khóc nhè…, tôi thì chẳng việc gì phải khóc….4 năm đi lính chỉ nhận được một bức thư duy nhất của mẹ…mẹ tôi viết bằng thơ hẳn hoi…tình cảm lắm (rất tiếc là không còn để được đến nay)…Linh ta ít nhận được thơ vì nếu anh, chị, mẹ….có viết thì nó cũng thất lạc mất làm sao mà đến được….bởi đơn vị đóng quân ở đây vài tháng lại hành quân đến địa điểm khác….đấy là chưa nói…bản thân tôi bị chuyển đơn vị rất nhiều lần…
Mà cuộc đời thật lạ, có bi…thì rồi sẽ có hỹ…năm 1973 sau khi ký hiệp định Pari, những chiến sỹ nữ bắt đầu được giải ngũ trở về hậu phương, ắt hẳn chẳng ai muốn chị em chôn vùi tuổi trẻ của mình ở chiến trường mãi mãi…Cánh lính đồn nhau của một chị nhập ngũ từ năm 1964 người Ninh bình được xuất ngủ về nhà…khi thủ trưởng đơn vị hỏi nguyện vọng gì…thì chị ấy trả lời: “có một tấm chồng”…ôi mong ước sao mà giản dị nhưng sao lại khó thế….chính ủy đơn vị…suy nghỉ và hỏi xem chị thích ai, yêu ai…thì chị nói ngay ra một cái tên của một đồng chí tiểu đoàn phó….đồng hương với chị…cũng ở cùng Binh Trạm
Một mối tình đơn phương đã được chôn chặt trong lòng trong nhiều năm…thế là đồng chí tiểu đoàn phó được gọi lên…với một nhiệm vụ…là giúp Binh trạm thực hiện nguyện vọng của chiến sỹ nử trước khi xuất ngũ về hậu phương…Thế rồi một đám cưới cũng được tổ chức, một con bò được mua về làm thịt và một đội quan hậu cần được điều động để lo bếp núc…Mình được điều sang tổ anh nuôi…Mình cùng một số cán bộ hậu cần được phân công nấu ăn…Với chiếc chảo to, bếp hoàng cầm cheo leo trên sườn núi, mình đi xuống suối gành nước đôt đầy mấy cái nồi quân dụng, nấu một nồi cơm thật to…cánh lính nam thì làm thịt bò và xào nấu…chế biến…Thỉnh thoảng lại được mấy cái anh vệ binh chạy đến nhắc nhở không được để khói nhiều…vẫn sợ bị ném bom,…mình mô hôi nhễ nhại, nấu được một nôi cơm quan dụng to vật vả…cơm đẽ 8.5 (chưa chin hẳn)…thì thấy khảo nhau là cô dâu đã đến…thế là mình ba chân bốn cẳng chạy đi xem….chẳng còn quan tâm đến cơm nước gì….đang say sưa chen vào xem cô dâu (vẫn mặc quần áo bộ đội thôi nhé, lúc đó có gì hơn đâu) ….thì nghe tiếng của ai đó: “Đồng chí P. đâu rồi, nấu cơm nấu nước thế này à….cơm mà khê thì còn gì nữa….mình ù té chạy về….nhưng chao ôi…nồi cơm đã có mùi khê…Mình vội lấy luôn lấy cục than củi cho ngay vào nồi cơm, hy vọng nồi cơm sẽ bớt khê…
Cả Binh trạm trầm trồ chú rể đẹp trai quá…còn cô dâu thì …nói thế nào nhỉ: da mái xanh, tóc lưa thưa, tuổi đã xấp xỉ chú rể…như thế mời thấy chiến tranh cũng mất bình đẳng thật, làm phai tàn sắc đẹp của bao nhiêu thiếu nữ…Thế mà sau đó nghe phong phanh chú rể được cấp trên cho đi phép về nhà cùng cô dâu….nhưng giữa đường trốn lại đơn vị….chẳng biết tại cái gì….chắc tại cái nồi cơm mình nếu khê chăng…Mình ân hận mãi về cái vụ này… — với Khuat Thu Hong.

Cho ngày 27/7:, VIẾT TRONG LÚC ĂN SÁNG, TRÊN ĐƯỜNG HỒ MỄ TRÌ, Nguyen Trong, Sao không quì xuống hả quan chức Việt nam,…

Cho ngày 27/7:
VIẾT TRONG LÚC ĂN SÁNG
TRÊN ĐƯỜNG HỒ MỄ TRÌ
Nguyen Trong
Sao không quì xuống hả quan chức Việt nam
Trước những mẹ VNAH tai không còn nghe tiếng trống
Bề trên ư ? Nhân danh gì ban phát?
Quan chức nào giờ cũng chỉ kẻ ăn vay
Đất nước chiến tranh đâu chỉ có một ngày
Mà tri ân cứ chỉ chờ năm chẵn
Nào trống nào cờ nào phong bì áo ấm
Mẹ không đứng nổi lên để cúi gập cám ơn
Kẻ phải cám ơn đầu bụng béo tròn
Vỗ vỗ lưng gầy nhăn nhở cười vào ống kính
Ơi những đứa con một thời dũng mãnh
Mẹ của mình thương thương quá linh hồn ơi
Mẹ ơi, mẹ ơi. Về nhà đi thôi
Ngồi đó mẹ đau chân không đi nổi
Mét tinh hết rồi cũng lại quên thôi vì còn nhiều chìm nổi
nhiệm kì còn dự án dở dang.
Tri ân tri ân nói lắm cũng nhàm
Mẹ chỉ thương linh hồn con linh hồn đồng chí
Chả quan chức nào mà muốn đặt mình vào vị trí
Của mẹ con mình đâu mẹ ơi!

NƯỚC MẮT CHO NGÀY TBLS LẦN THỨ 70 (27/7/1947 – 2017), —————————, O NẬY, Nguyễn Quang Vinh, Tên đầy đủ của o…

NƯỚC MẮT CHO NGÀY TBLS LẦN THỨ 70 (27/7/1947 – 2017)
—————————
O NẬY
Nguyễn Quang Vinh
Tên đầy đủ của o là Nguyễn Thị Nậy.
Tên vậy thôi, nhưng thời con gái, đi thanh niên xung phong, giữ đường ở đèo Đá Đẽo,o Nậy đẹp lắm.
Đẹp nên các anh lái xe hễ có điều kiện là tán o.
Có anh rủ o xuống suối tâm sự, o đi. Tâm sự rồi ôm lấy o sờ lung tung lang tang, o cũng cho. Sau này o giải thích, mấy anh ấy lái xe trên bom dưới đạn, sống chết không biết khi mô, cho họ mần tí, tội.
Có anh rủ o vô rừng tâm sự, rồi hun o, rồi cởi áo ra sờ ngực, o Nậy cũng cho. Sau này o giải thích, mấy anh ấy đang vô Nam đánh giặc, sống chết gang tấc, đời trai chưa biết hun, chưa sờ con gái, các anh xin thì cho tí, tội.
Tiếng ong tiếng ve về o Nậy hám trai, yêu đương lăng nhăng, quan hệ bất chính lan cả tuyến đường.
Nhưng trong đơn vị không ai dũng cảm bằng o Nậy. Có o ra mặt đường, chị em theo hết, mặt đường lúc nào cũng thông.
Thành tích của o được toàn đơn vị đề nghị cấp trên xét phong anh hùng.
Nhưng o Nậy không được xét, thành tích anh hùng có thừa, nhưng dư luận cho rằng o yêu đương lăng nhăng, quan hệ bất chính nên cấp trên gác lại.
Trận bom cuối cùng của những ngày cuối cùng của chiến tranh, o Nậy bị thương nặng, bị thương ngay giữa mặt đường, cụt cả hai tay.
Ra viện, o về nhà, bổ quị vào vòng tay mạ, khóc. Mạ o Nậy nói, con vì cách mạng mà cụt cả hai tay, mạ vì con, mạ nuôi con, đừng khóc.
Không thể cứ ngồi ăn bám mạ, đến như bữa ăn mạ cũng phải đút, o Nậy bắt đầu tập sống tự lập. O nhờ mạ buộc cán cuốc vào cánh tay cụt, tập cuốc, rồi cuốc ào ào như thanh niên.
x x
x
O Nậy nhờ mạ buộc rựa vào cùi tay, tập chẻ tre, chẻ củi, lâu cũng thành thạo.
Có một điều o Nậy không tự làm được, tự thua, là o không thể lấy chồng để sinh cho mạ một đứa cháu. Ai lấy o?
Bỗng một hôm, o nghe hàng xóm kêu, Nậy ơi, có anh bộ đội lái xe yêu mi thời Trường Sơn đang tìm gặp mi.
O Nậy bàng hoàng. Vừa cảm động vì gặp lại người yêu thời trẻ, vừa bối rối nhìn xuống đôi tay mình. Mạ o nói, con kêu anh ấy vào nhà đi. O Nậy nhìn xuống đôi tay đã cụt, im lặng. Mạ o Nậy hiểu ý, phăm phăm đi ra ngõ. Một lúc, o Nậy nghe tiếng mạ kêu:-Nậy…Ra đón khách của con nì.
Nậy nhìn qua cửa sổ, choáng váng, người yêu của o là một thương binh cụt hai chân đang lăn xe lăn vào sân.
O Nậy lao ra, chúi đầu vào ngực anh: Răng lại thế này? Răng lại thế này?
Anh thương binh vuốt tóc o Nậy, cười cười:- Phấn đấu bằng em mà, em cụt hai tay, tui cụt hai chân, bom Mỹ nó cho chúng mình bằng nhau mà…
Khi anh đề nghị cưới, o Nậy trợn mắt: Anh điên rồi. Em cụt hai tay, anh cụt hai chân, cưới nhau để ăn mày?
Anh nói, em bù chân cho anh, anh bù tay cho em, thế là thành một người lành lặn, hiểu không?
Đêm, mạ o Nậy nằm trên võng, hát: Nghèo chi nghèo rứa mà nghèo/Đêm nằm cát vẫn còn theo lên giường.
Họ thành vợ chồng.
Họ kiếm được nghề để sống: O Nậy buộc cây rựa vào tay cụt, chẻ tre, vót nan, lận vành. Anh thì dùng đôi tay lành lặn và khéo léo chằm nón. Nón vợ chồng o Nậy bán đắt nhất làng. Họ chằm nón và sống, và nuôi được hai đứa con trưởng thành.
Hồi mới sinh con, mỗi khi cho bú, o Nậy đưa vú ra, chồng o Nậy bế con dúi miệng nó vào vú mẹ. Thế mà cũng nuôi hai đứa con khôn lớn.
Nhà o Nậy ở sát chân đồi cát, cách nhà tôi gần một cây số.
x x
x
Tôi viết kịch bản sân khấu về số phận vợ chồng o rồi đọc cho vợ chồng o Nậy nghe. O Nậy thúc cánh tay cụt vào ngực tôi: Thằng ni giỏi hè, giỏi hè
O Nậy nói, Vinh, thay tên đi, đặt tên Nậy họ cười chết, tên chị xấu lắm.
Tôi cười, cả nước, tên chị đẹp nhất.
O Nậy cười, lại đưa cánh tay cụt thúc vào ngực tôi: Tổ cha mi Vinh, thằng ni giỏi hè, giỏi hè.
———

Hôm nay ngày rằm mọi người nhớ ăn chay nha! Canh mướp nấm rơm, đậu hũ chiên, khổ qua tây xào, thêm ly bơ sáp của em…

Hôm nay ngày rằm mọi người nhớ ăn chay nha! Canh mướp nấm rơm, đậu hũ chiên, khổ qua tây xào, thêm ly bơ sáp của em Ngoc Hanh gửi từ Buôn Mê Thuột xuống tặng nữa là thành một bữa ăn chay hoàn hảo, đầy đủ chất dinh dưỡng luôn. Tuyệt vời! Cám ơn Em nha!

Lâu rồi mới dìa lại miền Tây hát nè! Hẹn gặp các tình yêu vào lúc 18h ngày 25/7 tại công viên trung tâm hành chính…

Lâu rồi mới dìa lại miền Tây hát nè! Hẹn gặp các tình yêu vào lúc 18h ngày 25/7 tại công viên trung tâm hành chính Bình Tân, Vĩnh Long nha! Có ai ở đây hoặc gần nơi này thì hẹn hò nhau đi nha nha nha..! Ngoài những làn điệu dân ca trữ tình thì sẽ hứa hẹn 1 đêm bùng nổ với những bài hit được remix lại nhé! Ố là la..!

Nói nghe, nếu mà đúng là lấy bối cảnh thằng Thư Thơ Thẩn học lớp 12 vào năm 1997 thì tui ước gì trong phim có tình…

Nói nghe, nếu mà đúng là lấy bối cảnh thằng Thư Thơ Thẩn học lớp 12 vào năm 1997 thì tui ước gì trong phim có tình tiết thằng học trò đó nó thâu băng “collection” cho con Việt An, 1997 thì kinh tế nước nhà cũng khá khẩm rồi, máy Radio Cassette hai hộc băng phổ biến rồi mà cũng không phải là cả một gia tài như hồi tui năn nỉ phụ huynh của thằng bạn thân cho con thâu băng tặng…bồ ( bị vì lúc đó phụ huynh thằng bạn thân sợ mòn đầu tư nha mí bạn, thời của tui mà mòn đầu từ máy cát xét mà ra Huỳnh Thúc Kháng thay là vài chỉ vàng ( 1997 tui đã đi làm được hai năm gòi nha 🙂 ) trời ơi nếu mà thêm tình tiết Thư Thơ Thẩn thâu băng cho con Việt An mấy bản nhạc tình thì …. he he Phan Teu 😉

Này các agency

Này các agency, đi theo lối mòn quá, tại sao các bạn không nghĩ tới xu hướng (trend) bây giờ là tuổi teen quan tâm đến giá trị gia đình, hay đi du học nơi xa nên tự nhiên biết thương yêu phụ huynh này nọ, thế dell nào mà dầu ăn, mì gói, bánh mì đóng gói sẵn cứ phải là xê lép, đàn ông đàn bà bi zi nít pơ sơn thành đạt, ai mà thèm ăn mì gói nài nọ, bỏ cái si nghĩ hót pơ sần tạo trend đi ha, và hãy lắng nghe câu chuyện thực tế, muốn rung động chái tim thì phải từ các câu chuyện thực, thế dell nào cứ xl, nương tựa người nổi tiếng hihi, đã là nổi tiếng quá dư dả ai mà thèm ăn mì gói của quý zị hihi

Cựu HLV người Pháp Blanc tuyên bố Neymar có thể kí hợp đồng với PSG

 Cựu HLV người Pháp Blanc tuyên bố Neymar có thể kí hợp đồng với PSG 

Sự xuất hiện của ngôi sao Barcelona Neymar có thể biến Paris Saint-Germain thành một câu lạc bộ lớn của châu Âu nhưng các gã khổng lồ của Ligue 1 cần thời gian để giành chức vô địch Champions League, Laurent Blanc nói. Neymar được cho là một mục tiêu chính cho PSG, câu lạc bộ có thể sãng sàng đáp ứng khoản chi lớn cho anh . Blanc, người phụ trách PSG từ năm 2013-16, tin rằng việc ký hợp đồng với ngôi sao Brazil sẽ đưa câu lạc bộ cũ của anh đến một mức độ khác, nhưng ông cũng cảnh báo rằng nó không đảm bảo nó có thành công ở châu Âu hay không.

Continue reading “Cựu HLV người Pháp Blanc tuyên bố Neymar có thể kí hợp đồng với PSG”