Chẳng biết Phan Thị Bích Hằng có mở trường chuyên dạy nghề ngoại cảm hay không, nhưng hiện nay đâu đâu cũng thấy…

Chẳng biết Phan Thị Bích Hằng có mở trường chuyên dạy nghề ngoại cảm hay không, nhưng hiện nay đâu đâu cũng thấy những nhà tâm linh siêu hạng giúp người dân đi tìm hài cốt. Dĩ nhiên trong đó vẫn lẫn xương trâu xương bò, và khi đem đến ủy ban cũng sẽ nhận được giấy xác nhận hài cốt liệt sĩ sau khi đã ăn chia đầy đủ. Giá trị thật của quân đội nhân dân làm gì còn khi mà dép râu nón cối đã lùi vào dĩ vãng để thay bằng Mercedes và điện thoại Iphone, đảng viên trung ương bây giờ ngang nhiên có vợ bé có bồ trẻ , đạo đức cách mạng chỉ còn là dư âm của thời nghèo đói mà thôi.Trên sóng truyền hình ta thấy trong doanh trại quân đội khi mà các Trung Úy ,Thiếu Tá ngày ngày hò hét dạy dỗ các cấp dưới, nhưng sau những thước phim đó là gì ngoài sự xuống cấp về nhân cách lẫn lối sống. Nhậu nhẹt trong giờ hành chính, thu tiền và thản nhiên lấy đồ dùng của những thanh niên vừa nhập ngũ để sử dụng cho những mục đích cá nhân.

NĂM MỚI CHÚC NHAU ( Trần Tế Xương), Lẵng lặng mà nghe nó chúc nhau, Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu

NĂM MỚI CHÚC NHAU ( Trần Tế Xương)
Lẵng lặng mà nghe nó chúc nhau
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối,
Thiên hạ bao nhiêu đứa giả trầu.
Nó lại chúc nhau cái sự sang!
Ðứa thời mua tước đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa chửi vừa rao cũng đắt hàng.
Nó lại mừng nhau cái sự giàu!
Trăm ngìn vạn mớ để vào đâu?
Phen này ắt hẳn gà ăn bạc,
Ðồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu
Nó lại mừng nhau sự lắm con
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp người đông đúc,
Bồng bế nhau lên nó ở non.
Bắt chước ai ta chúc mấy lời :
Chúc cho khắp hết cả trên đời
Vua, quan, sĩ, thứ người trong nước
Sao được cho ra cái giống người !

Thế sự đua nhau nói dại khôn, Biết ai là dại, biết ai khôn, Khôn nghề cờ bạc là khôn dại, Dại chốn văn chương,…

Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết ai là dại, biết ai khôn
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương, ấy dại khôn
Này kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn
Cái khôn ai cũng khôn là thế
Mới biết trần gian kẻ dại khôn.

Về Lại Thăm Nhà ( Du Trốc Tử), Con về lại thăm nhà

Về Lại Thăm Nhà ( Du Trốc Tử)
Con về lại thăm nhà.
Áo vướng bụi đường xa.
Từ gửi thân cát bụi.
Rưng rức những chiều tà.
Mộ mẹ nằm bên đồi.
Cỏ hoa làm ấm lạnh.
Cha tuổi cũng đã già.
Trước thềm nhìn cô quạnh.
Chị tôi thay làm mẹ.
Nuôi nấng đàn em thơ.
Tuổi xuân qua mấy độ.
Chị ơi ! Đến bao giờ.
Anh trai chừ lận đận.
Mấy em đã có chồng.
Còn dăm ba đứa nhỏ.
Trường lớp vẫn chưa xong.
Tôi về nhà vui mừng.
Quây quần mâm cơm tối.
Cơm tấm và canh rau.
Rộn ràng nên bổi hổi.
Cha bảo tội má mày.
Suốt một đời lặn lội.
Chưa sướng được một ngày.
Đã về nơi chín suối.
Mười năm từ trôi dạt.
Bao nghĩa bạn ơn thầy.
Chút danh còn chẳng trọn.
Thì biết nói chi đây.
Lệ còn không biết nhỏ.
Thì thơ sao nên lời.
Con cúi đầu khấn nguyện.
Thầy ơi! Mẹ cha ơi.
Còn tấm thân bọt bèo.
Rong rủi phận ươn hèn.
Nghĩ đâu công báo đáp.
Chỉ biết chuyện sách đèn.
Con về lại thăm nhà.
Áo vướng bụi đường xa.
Từ gửi thân cát bụi.
Rưng rức những chiều tà.

Nguyện không buồn không phiền không oán giận

Nguyện không buồn không phiền không oán giận.
Phải bằng lòng với thử thách chông gai.
Ta vươn lên cho kịp ánh nắng ban mai.
Hãy tha thứ cho những ngày đang sống.
Trong cuộc sống âm vang hình bóng.
Chiếc thuyền từ vượt sóng phong ba.
Càng gần thì Phật lại càng xa.
Trong tâm có Phật thì bao xa cũng gần.

Trong làn nắng ửng khói mơ tan,, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

Trong làn nắng ửng khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý – Bóng xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi;
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang

Ngày nào nhặt tóc quanh đây

Ngày nào nhặt tóc quanh đây
Sợi nằm bên gối sợi bay ra vườn
Sợi dài buộc mối yêu thương
Sợi ngắn cột lấy nỗi buồn xa quê
Mượt mà một thuở tóc thề
Gió lùa qua tóc mân mê vai mềm
Sợi nào đánh rớt bên thềm
Nhặt về chờ tối ru đêm giấc nồng
Sợi nào sáng gội chiều hong
Gió đưa hương tóc qua song cửa mành
Lạc vào ngõ vắng nhà anh
Quen người quen cảnh không đành rời xa
Tóc nào đen óng hôm qua
Gởi vào trang sách bên ta mỗi ngày
Sợi nào là sợi tóc mai
Loà xoà bên trán làm ai phải lòng
Để mà sáng đợi chiều trông
Sợi kề bên má sợi hôn môi người
Sợi nào từ thuở đôi mươi
Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi đau
Sợi nhìn ngày tháng qua mau
Tóc xanh hôm trước bạc màu hôm nay
Tóc xưa giờ đã xa bay
Sợi buồn ở lại ngắn dài xót xa

Khi nhà khoa học vẽ tranh, Trong giới văn nghệ sĩ, người làm trái tay mà rất nổi tiếng không hiếm

Khi nhà khoa học vẽ tranh
Trong giới văn nghệ sĩ, người làm trái tay mà rất nổi tiếng không hiếm. Nhạc sĩ Văn Cao vừa là cây đại thụ trong giới âm nhạc , vừa làm thơ và vẽ tranh minh họa tài tình. Nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn về già cũng nổi danh với những tấm voan và cây cọ , lớp trẻ hơn có nhà thơ Nguyễn Quang Thiều không sống bằng thơ mà sống khỏe với những bức tranh trường phái lập thể .
Hôm nay, tôi giới thiệu một nhà khoa học , Phó giáo sư, Tiến sĩ Toán Lý Đặng Khánh Hội , nguyên giáo viên chuyên Toán Trường chuyên Nguyễn Huệ, nguyên giảng viên Trường Đại học khoa học tự nhiên Đại học quốc gia Hà Nội .
Năm 1963, khi tôi được phân công về dạy Vật lý ở Trường cấp III Nguyễn Huệ thị xã Hà Đông tỉnh Hà Đông thì Đặng Khánh Hội là học sinh lớp 9 ( tức lớp 11 bây giờ) . Tôi nhớ đó là một cậu học sinh gầy mảnh khảnh lúc nào cũng đeo đôi kính cận dày cộp . Đó là một học sinh sức khỏe kém , bị hen xuyễn từ bé hay ốm yếu nhưng bù lại rất giỏi toán . So với các bạn bè cùng trang lứa thì tư duy toán học của Hội vượt trội . Tôi biết rõ như vậy vì lớp 9C do tôi làm chủ nhiệm và Hội làm lớp trưởng. Tôi thường xuyên đến thăm bố mẹ Hội, ông là người vẽ truyền thần nổi tiếng ở thị xã Hà Đông và ngay từ thuở thiếu thời , ông đã truyền cảm hứng vẽ cho cậu con trai thứ hai nhưng không hướng cho con đi vào con đường nghệ thuật mà để con tự chọn con đường khoa học như người anh trai của mình Phó giáo sư Đặng Khánh Vận Phó Hiệu trường Trường Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội
Học xong phổ thông, Hội vào học Khoa Toán Trường Đại học sư phạm . Ra trường được phân công về dạy chuyên toán tại Trường cũ . Nhưng cậu không bằng lòng với kiến thức và trình độ dạy chuyên toán Phổ thông. Cậu mơ ước làm nghiên cứu sinh và xin được học bổng đi học ở Nga. Một lần tôi bắt gặp Hội nói tiếng Anh qua điện thoại ở văn phòng nhà trường với ai đó như nói tiếng Việt mà giật mình . Thì ra để chuẩn bị đi học, cậu đã học tiếng Anh lúc nào không ai biết .
Và rồi rời Trường Nguyễn Huệ , theo học và lấy bằng tiến sĩ Toán Lý tại Trường Đại học tổng hợp danh tiếng Novgorod
Về nước Đặng Khánh Hội về giảng dạy tại Trường Đại học Khoa học tự nhiên và được phong chức danh Phó Giáo sư .
Năm nay đã bảy mươi tuổi , Đặng Khánh Hội từ bỏ hết mọi danh vọng mà cả cuộc đời phấn đấu mới có để trở về với niềm đam mê vẽ tranh từ thuở nhỏ . Cậu theo học vẽ tranh sơn mài tại Trường Trung cấp nghề Tổng hợp Hà Nội và suốt ngáy quanh quẩn với các tấm voan, các cây cọ , các phẩm màu . Và mỗi ngày bộ sưu tập tranh cứ đầy đặn thêm. Trong căn nhà ba tầng mà Trường Nguyễn Huệ đã phân đất cho thày giáo Đặng Khánh Hội xếp đầy các bức tranh đủ thể loại sơn mài, sơn dầu, tranh lụa , khỏa thân, phong cảnh, tĩnh vật …
Hội đưa tôi đi xem các bức tranh khỏa thân vẽ theo mẫu thật tại Trường Đại học mỹ thuật Hà Nội. Có ba bức tranh sơn mài vẽ theo trường phái Paul Gauguin – họa sĩ tài ba người Pháp thế kỉ thứ 18 theo trường phái ấn tượng mà tôi rất tâm đắc . Ba bức tranh này đưa đi triển lãm thì Ban tổ chức chỉ duyệt cho trưng bày hai bức. Một thiếu nữ khỏa thân và một bức tranh các cô gái tắm suối. Còn một bức tranh khỏa thân nữa vẽ bốn nhân vật nữ chơi chành chành thì theo Đặng Khánh Hội , ông cục trưởng Cục mỹ thuật Bộ Văn Thể Du Vi Kiến Thành nói để lại mà không nói rõ nguyên nhân vì sao. Hội hỏi tôi, thày đánh giá bức tranh này thế nào ?
Tôi tuy người trần mắt thịt nhưng cũng hiểu biết đôi chút về nghệ thuật. Tôi thấy bức chơi chành chành này còn ý nghĩa hơn hai bức tranh kia, chưa nói đến chất liệu sơn mài quý hiếm Còn vì sao ông Vi Kiến Thành không duyệt cho triển lãm thì theo tôi ông ta chẳng khác gì ông cục trưởng Cục nghệ thuật biểu diễn Nguyễn Đăng Chương cái gì cũng đòi cấp phép, không xin thì cấm mà phải hiểu bản chất của vấn đề muốn xin thì phải mất xiền !
Đặng Khánh Hội cũng không lấy chuyện đó làm phiền lòng . Bởi vì anh vẽ theo bản năng, theo sở thích chứ không sống vì bán tranh càng không vì muốn nổi tiếng . Nhưng tôi thì tôi tiếc cho một tài năng không được đánh giá công bằng, không được khuyến khích để phát huy . Được biết tuy chưa là Hội viên Hội mỹ thuật Việt Nam vì quá tuổi ! Nhưng Đặng Khánh Hội có đầu óc nghiên cứu rất kĩ lưỡng về hội họa Việt nam và thế giới. Hiện nay, sau khi thấy không thành công với thể loại sơn mài, anh chuyển sang con đường vẽ tranh Đông Hồ trên giấy dó. Thiết nghĩ Hội Mỹ thuật Việt Nam, Cục Mỹ thuật Bộ Văn hóa Thể thao du lịch phải biết có một nhà khoa học tâm huyết với nghệ thuật vẽ tranh như thế để giới thiệu, để khuyến khích, để tạo điều kiện cho tài năng phát triển thay vì cấm vì không biết quan hệ !
Sau khi tôi đăng stt về Đặng Khánh Hội vẽ tranh lên facebook, có hai người bạn đã yêu cầu tôi đưa đến xem tranh của Hội. Ngoài ba bức tranh mà tôi đã giới thiệu lần trước, lần này các vị khách được tham quan phòng tranh nude mà Đặng Khánh Hội đã vẽ nhiều năm , và cũng thật bất ngờ khi chúng tôi mục kích phòng “sáng tác” của anh luộm thuộm chật chội như một xó bếp . Vậy mà từ cái xó bếp ấy, các ý tưởng , các tác phẩm vẫn liên tục xuất hiện. Cảm phục lắm thay !