Con đốt điếu cần để cúng cho Di Lặc, Cảm ơn người đã ban quần áo con đang mặc, Chén cơm con đang ăn, cọng cần con…

Con đốt điếu cần để cúng cho Di Lặc
Cảm ơn người đã ban quần áo con đang mặc
Chén cơm con đang ăn, cọng cần con đang cắt
Cuộc sống của con hôm nay con cám ơn người đã để mắt tới con
Cuộc sống này có bao nhiêu điều đẹp, nhìn đâu đâu cũng đẹp
Từ cây bông cho đến đôi dép, cây đẹp, nhà đẹp
Ngoài đường các em gái đang chạy xe trên đường Nguyễn Trãi
E thẹn nhìn con.
Mô Phật phù hộ độ trì cho con
Chạy một vòng ở Sài Gòn, con muốn an toàn
Không bị cướp, không bị phạt, con muốn tiền còn
Con muốn được thanh thản, không muốn nó phiền con
Muốn một ngày thật là đẹp, không có mưa, nắng không gắt
Con muốn anh em của mình không còn bị giam sau song sắt
Cháy không tắt, hút điếu cần trên đường phố không ai bị bắt
Bởi con chắc buổi cơm tối gia đình không muốn một ai vắng mặt.

Sự nghèo khó trong cuộc sống khiến con người ta bần tiện một cách kỳ lạ, cùng nghèo thì không sao nhưng nếu thấy…

Sự nghèo khó trong cuộc sống khiến con người ta bần tiện một cách kỳ lạ, cùng nghèo thì không sao nhưng nếu thấy những người xung quanh đầy đủ hơn thì lại sinh lòng đố kị. Như vậy có phải là tự trong bản chất con người đã nhỏ hẹp hay là do họ giỏi che đậy, người ta hơn thua nhau từng lời nói dành nhau con hẻm chung và từng cm đất. Chẳng ai giàu lên từ những lần tranh chấp đó ,nhưng vẫn phải làm vì tâm ganh ghét, ” tao cũng như mày thì tại sao mày có thứ đó mà tao lại không”. Vì tiền thằng này có thể lôi tên ba mẹ thằng kia ra mà chửi không thương tiếc mặc dù cả hai là anh em ruột. Phải chăng những lời yêu thương khi còn nghèo khó chỉ là giả vờ để mong cầu sự xót thương của trời Phật .Rồi khi giá trị của những đồng tiền đền bù đất lên tới mức tối đa thì những kẻ hám lợi kia mới chợt hiểu ra tình nghĩa chẳng thể làm con người ta no bụng được.

Chẳng biết Phan Thị Bích Hằng có mở trường chuyên dạy nghề ngoại cảm hay không, nhưng hiện nay đâu đâu cũng thấy…

Chẳng biết Phan Thị Bích Hằng có mở trường chuyên dạy nghề ngoại cảm hay không, nhưng hiện nay đâu đâu cũng thấy những nhà tâm linh siêu hạng giúp người dân đi tìm hài cốt. Dĩ nhiên trong đó vẫn lẫn xương trâu xương bò, và khi đem đến ủy ban cũng sẽ nhận được giấy xác nhận hài cốt liệt sĩ sau khi đã ăn chia đầy đủ. Giá trị thật của quân đội nhân dân làm gì còn khi mà dép râu nón cối đã lùi vào dĩ vãng để thay bằng Mercedes và điện thoại Iphone, đảng viên trung ương bây giờ ngang nhiên có vợ bé có bồ trẻ , đạo đức cách mạng chỉ còn là dư âm của thời nghèo đói mà thôi.Trên sóng truyền hình ta thấy trong doanh trại quân đội khi mà các Trung Úy ,Thiếu Tá ngày ngày hò hét dạy dỗ các cấp dưới, nhưng sau những thước phim đó là gì ngoài sự xuống cấp về nhân cách lẫn lối sống. Nhậu nhẹt trong giờ hành chính, thu tiền và thản nhiên lấy đồ dùng của những thanh niên vừa nhập ngũ để sử dụng cho những mục đích cá nhân.

NĂM MỚI CHÚC NHAU ( Trần Tế Xương), Lẵng lặng mà nghe nó chúc nhau, Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu

NĂM MỚI CHÚC NHAU ( Trần Tế Xương)
Lẵng lặng mà nghe nó chúc nhau
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu.
Phen này ông quyết đi buôn cối,
Thiên hạ bao nhiêu đứa giả trầu.
Nó lại chúc nhau cái sự sang!
Ðứa thời mua tước đứa mua quan.
Phen này ông quyết đi buôn lọng,
Vừa chửi vừa rao cũng đắt hàng.
Nó lại mừng nhau cái sự giàu!
Trăm ngìn vạn mớ để vào đâu?
Phen này ắt hẳn gà ăn bạc,
Ðồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu
Nó lại mừng nhau sự lắm con
Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp người đông đúc,
Bồng bế nhau lên nó ở non.
Bắt chước ai ta chúc mấy lời :
Chúc cho khắp hết cả trên đời
Vua, quan, sĩ, thứ người trong nước
Sao được cho ra cái giống người !

Thế sự đua nhau nói dại khôn, Biết ai là dại, biết ai khôn, Khôn nghề cờ bạc là khôn dại, Dại chốn văn chương,…

Thế sự đua nhau nói dại khôn
Biết ai là dại, biết ai khôn
Khôn nghề cờ bạc là khôn dại
Dại chốn văn chương, ấy dại khôn
Này kẻ nên khôn đều có dại
Làm người có dại mới nên khôn
Cái khôn ai cũng khôn là thế
Mới biết trần gian kẻ dại khôn.

Về Lại Thăm Nhà ( Du Trốc Tử), Con về lại thăm nhà

Về Lại Thăm Nhà ( Du Trốc Tử)
Con về lại thăm nhà.
Áo vướng bụi đường xa.
Từ gửi thân cát bụi.
Rưng rức những chiều tà.
Mộ mẹ nằm bên đồi.
Cỏ hoa làm ấm lạnh.
Cha tuổi cũng đã già.
Trước thềm nhìn cô quạnh.
Chị tôi thay làm mẹ.
Nuôi nấng đàn em thơ.
Tuổi xuân qua mấy độ.
Chị ơi ! Đến bao giờ.
Anh trai chừ lận đận.
Mấy em đã có chồng.
Còn dăm ba đứa nhỏ.
Trường lớp vẫn chưa xong.
Tôi về nhà vui mừng.
Quây quần mâm cơm tối.
Cơm tấm và canh rau.
Rộn ràng nên bổi hổi.
Cha bảo tội má mày.
Suốt một đời lặn lội.
Chưa sướng được một ngày.
Đã về nơi chín suối.
Mười năm từ trôi dạt.
Bao nghĩa bạn ơn thầy.
Chút danh còn chẳng trọn.
Thì biết nói chi đây.
Lệ còn không biết nhỏ.
Thì thơ sao nên lời.
Con cúi đầu khấn nguyện.
Thầy ơi! Mẹ cha ơi.
Còn tấm thân bọt bèo.
Rong rủi phận ươn hèn.
Nghĩ đâu công báo đáp.
Chỉ biết chuyện sách đèn.
Con về lại thăm nhà.
Áo vướng bụi đường xa.
Từ gửi thân cát bụi.
Rưng rức những chiều tà.

Nguyện không buồn không phiền không oán giận

Nguyện không buồn không phiền không oán giận.
Phải bằng lòng với thử thách chông gai.
Ta vươn lên cho kịp ánh nắng ban mai.
Hãy tha thứ cho những ngày đang sống.
Trong cuộc sống âm vang hình bóng.
Chiếc thuyền từ vượt sóng phong ba.
Càng gần thì Phật lại càng xa.
Trong tâm có Phật thì bao xa cũng gần.

Trong làn nắng ửng khói mơ tan,, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng

Trong làn nắng ửng khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý – Bóng xuân sang.
Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời
Bao cô thôn nữ hát trên đồi;
– Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.
Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.
Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
– “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang