Câu lạc bộ cờ tướng Hà Nội tròn 1 tuổi

Ra đời ngày 26/8/1997 nhằm đáp ứng nhu cầu vui chơi, giải trí, hòa nhập cộng đồng của những người mù, Câu lạc bộ cờ tướng Hà Nội năm nay đã đạt được một số kết quả đáng khích lệ, tạo sân chơi lành mạnh, trí tuệ cho người mù.
Cờ là môn thể thao đòi hỏi trí thông minh cao, đối với người mù cờ tướng còn cần một trí nhớ siêu việt. Vì không nhìn được nên họ phải nhớ các bước đi từ đầu đến cuối, ấy vậy mà nhiều anh em trong Câu lạc bộ đã thắng cả những Vận động viên cờ sáng mắt. Hiện câu lạc bộ còn gặp nhiều khó khăn.
Hy vọng trong thời gian tới Câu lạc bộ sẽ nhận được sự ủng hộ về tinh thần và vật chất của các tổ chức, cơ quan trong cả nước.
Bên lề World Cup ‘98
Tình dục có bị cấm không?
Trong thời gian tập huấn và những ngày đấu giải Tiger Cup, các tuyển thủ của chúng ta không bị cấm “chuyện ấy” tuy nhiên họ chẳng còn tâm trí để làm việc đó, toàn đội đều cố gắn và quyết tâm cao độ vì màu cờ sắc áo của Tổ quốc. Còn Huấn luyện viên trưởng Afred Riedl thì tỏ thái độ không cấm nhưng đòi hỏi các học trò của mình phải tự kiểm soát, tự kiềm chế trong thời gian này.
Sợ xui
Sau 2 tuấn tập huấn ở Áo về, nhiều tuyển thủ quốc gia đổ đi cắt tóc ở các hiệu xung quanh trung tâm huấn luyện, trong đó có hậu vệ Đỗ Mạnh Dũng. Vì sợ xui ngoài hỏi địa chỉ hiệu bớt tóc, Mạnh Dũng còn hỏi kỹ nhân viên cắt tóc là nam hay nữ.
Xuất sứ Cúp Tiger
Chiếc Cúp Tiger do một nghệ nhân người Anh sáng chế và làm bằng tay, là chiếc cúp đắt nhất trong khu vực hiện nay. Trị giá khoảng 10.000 USD và giải tư là 10.000 USD. Còn đội Việt Nam đoạt chức vô địch lần này Nhà nước và Liên đoàn bóng đá Việt Nam sẽ thưởng 500 triệu đồng.
Vì sao các trận đá vào buổi tối
Các trận phải đá tối vì giờ đó sẽ có nhiều người nhất trong khu vực Đông Nam Á xem truyền hình, vì vậy các dịch vụ quảng cáo treen TV mới đến được nhiều người hơn.
Còn sở dĩ trận Malaysia gặp Singapore phải đá trước lễ khai mạc vì phần ánh sáng, âm thanh của lễ khai mạc phải được trình diễn lúc tối. Những hình ảnh hoành tráng về một lễ khai mạc đầy ấn tượng vì thế mới có hiệu quả. Còn nếu sau lễ khai mạc đá 2 trận thì quá muộn.
Đoàn đúng hay cá…
Phía bên phải khán đài A trước trận Việt Nam – Lào có 1 bảng rất to để Việt Nam – Lào: 4 – 1 do một thanh niên cởi trần giơ lên trước mọi người. Nhìn thấy tấm biển đó, nhiều người cho rằng cậu thanh niên này hơi chủ quan, “khinh địch”, dám dự đoán như vậy. Thế nhưng khi Lê Huỳnh Đức, đánh đầu ghi bàn thắng thứ 4 và là bàn thắng thứ 2 của anh trong trận khai mạc, ấn định tỉ số 4 – 1 cho đội tuyển Việt Nam thì tất cả những ai đã nhìn thấy tấm biển trước trận đấu đều quay lại phía cậu thanh niên với con mắt mở to kinh ngạc trong khi những người đứng xung quanh cậu thanh niên thì vui mừng, tán thưởng, công kênh “người hùng” lên cao.
Bất lịch sự
Sau khi Ban tổ chức công bố Lê Huỳnh Đức của đội tuyển Việt Nam được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất trận Việt Nam – Lào ngày 26/8 thì các phóng viên báo đài bủa đến phỏng vấn anh. Thế nhưng phóng viên của đài truyền hình tự cho mình cái độc quyền được phỏng vấn, đe dọa không cho các phóng viên báo đài khác vào làm nhiệm vụ. Một phóng viên đã tỏ thái độ, hai bên suýt có chuyện… Thật chẳng văn hóa chút nào!
PV – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998

Bảo tàng về một phần quan trọng của đời người

Ông Shakrum Yub 63 tuổi nguyên giám đốc Bảo tàng quốc gia Malaysia đã cất công thu thập và làm được vài cuộc triển lãm tư nhân rất độc đáo.
Ông Shahrum từng tự mở các triển lãm: “Tục săn đầu người, lấy da đầu, bêu thủ cấp”, triển lãm “về các kiểu ướp xác”, triển lãm “Làm đẹp và gây hương quyến rũ người khác giới”. Mới đây, ông tổ chức tại Malaysia một triển lãm rất độc đáo về một phần quan trọng của đời người, dự kiến triển lãm kéo dài đến hết quý I. 1999.
Qua 25 phần triển làm theo chuyên mục, khách quan ít nhất có được cái nhìn tổng quan suốt 5000 lịch sử con người về một phần quan trọng của cuộc sống tình cảm, ái ân, sinh tồn nòi giống. Nhiều hiện vật, tranh ảnh, dụng cụ xưa dùng bảo vệ trinh tiết người đàn bà, những hình phạt ghê gớm về tội ngoại tình khi đàn ông làm chúa tể. Nào là cách đánh roi, chọc mù mắt, buộc đá trôi sông.
Truyện và tư liệu về các vị nổi danh thế giới với ngoại hình: chuyện thật, chuyện thuê dệt và những mối tình ngang trái.
Ông Shakrum Yub có ý tưởng làm cuộc sưu tập và triển lãm này bởi tình cờ ông thấy bức ảnh một phụ nữ bị xẻo mũi về tội ngoại tình.
Tiện thể, ông cũng sưu tập luôn về đời sống tình ái của loài người ở thời kỳ mẫu hệ với quyền hạn tối cao của người đàn bà. Cho tới nay dưới gầm trời này, có nhiều nơi vai trò nữ quyền vẫn hằn vết văn hóa mẫu hệ. Ví dụ:
Bộ tộc Wodabe (châu Phi) vẫn còn tục để vợ đi “kiếm con” vì người đàn ông khiêm tốn nghĩ rằng “đời” có nhiều dòng giống tốt.
Tại đảo Alcuti vẫn còn “hiếu khách” mời khách ngủ với người đàn bà của mình.
Thổ dân Nam New Wale sẵn sàng “biếu” vợ mình cho đối thủ sau vụ xích mích để tỏ ý giảng hòa.
Xin đừng quên rằng Malaysia là xứ sở đạo Hồi với nhiều sinh hoạt tập tục nghiêm ngặt.
Thượng Hải của Trung Quốc vốn đã sớm tiếp xúc với thế giới bên ngoài mới đây đã lập ra một Viện bảo tàng tình dục, không phải của tư nhân mà của nhà nước. Giáo sư Lui Dalin chuyên nghiên cứu về lịch sử ái ân và tình dục trong nền văn hóa lâu đời Trung Hoa cho biết.
Mấy ngàn năm phong kiến trong thâm cung bí sử của nhiều triều đại, đời sống tình ái đã để lại nhiều tư liệu, nhiều văn hóa phẩm.
Ở Viện bảo tàng trưng bày nhiều dụng cụ làm tình của vua chúa và chị em ở nơi cung cấm, kể cả biện pháp ngừa và cho ra thai.
Nghe đồn người Trung Hoa các ông “ngoài tẻ nhạt, trong mặn mà”?
Giáo sư trả lời”
Với vua chúa và tầng lớp quý tộc thì đó là cuộc sống bệnh hoạn.
NY – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998

Nỗi buồn của một thời đã qua

Kế hoạch của chúng tôi là đi nghe một nhà điện ảnh nổi tiếng nói chuyện ở Liên đoàn phim Laura Philadelphia – nhà sản xuất phim vô tuyến truyền hình về Việt Nam: “Tiếp theo cuộc chiến tranh của chúng ta, tình yêu sẽ nói gì?” – vào ký túc xá quốc tế ở Trường đại học tổng hợp Pennsylvania. Tuy nhiên, tôi vẫn ngầm muốn rủ Laura sang đường để xem múa rối nước – một loại hình nghệ thuật sân khấu đặc biệt của Việt Nam.
Lạ lùng thay chỉ cần vài tối diễn, loại hình nghệ thuật này đã thể hiện phép màu huyền diệu.
Đúng lúc chúng tôi vào khu nhà quốc tế, thì một người bạn cũ tôi quen từ Việt Nam – Don Luce – tươi cười tiến đến – Anh nổi tiếng từ những năm 1970, vì đã miêu tả tỉ mỉ những cảnh chuồng cọp trong các nhà tù – đã giam các tù chính trị. Suốt ba mươi nhăm năm nay, Don đã hoạt động để giới thiệu với Mỹ về văn hóa Việt Nam. Thật đáng tiếc, Don hẳn nghĩ rằng tôi đã thiếu chung thủy với Việt Nam, vì chọn phim Mỹ, chứ không chọn xem rối nước Việt Nam.
Rồi đến lượt Laura cũng tội nghiệp. Phim ngắn đầu tiên của nhà điện ảnh nổi tiếng hình như mãi vẫn chưa xong, phim thứ hai của Don vẫn chưa bao giờ được chiếu.
Quên phim đi – Laura thì thầm.
Hay ta xem múa rối? Tôi gợi ý khi lẻn ra ngoài. Tuy nhiên, lúc chúng tôi sang đường đến nhà hát, thì giờ giải lao đã hết, không có ai vào rạp cả.
Tôi nghe văng vẳng tiếng đàn bầu – một nhạc cụ độc đáo của Việt Nam, một món quà của tiên nữ! Khi người nhạc công rung cái cần mềm mại được gắn liền với một sợi dây đơn, nhưng nốt nhạc thánh thót trầm bổng vang lên, miêu tả tất cả sự chia ly và nỗi buồn. Tôi bỗng cảm thấy bâng khuâng nhớ, nhớ lắm! Vì, một phần đời tôi đã để lại ở Việt Nam.
Này, chúng mình lĩnh ra ngoài đi.
Ái dà! Như có phép lạ. Don xuất hiện ở hành lang – Anh đưa chúng tôi đi nhé!
Don dẫn chúng tôi lên gác, ra ban công. Xa xa bên dưới, thay cho sân khấu là một bể nước hình chữ nhật to bằng cả gian phòng. Ở phía sau cái bể, treo một bức mành tre có vẽ một ngôi đình mái cong. Bức mành chia hai để lấy một lối ra vào. Tôi đã được xem múa rối nước ở Hà Nội. Tôi biết rằng những con rối được điều khiển dưới nước sâu, đằng sau tầm phông sân khấu.
Từ trên cao, chỗ ban công này, tôi có thể thấy những cái sào dài của các diễn viên bên dưới mặt nước, khi họ điều khiển những con rối bằng gỗ, phục trang đẹp: ngư ông thì thất vọng và chú cá cứ lẩn quẫy, những con rồng phun lửa và những vũ điệu rộn ràng, náo nhiệt nơi sân đình. Nghệ thuật múa của họ phù hợp với những bài hát và tiếng nhạc truyền thống. Những nghệ sĩ điều khiển con rối đã mê hoặc các khán giả Mỹ, cũng như các bậc tiền bối của họ đã mê hoặc khán giả Việt Nam suốt hai nghìn năm.
Đàn tam thập lục, đàn tỳ bà và đàn bầu tẩu lên giai điệu huyền ảo. Đôi chim loan phượng rực rỡ xòe cánh lướt ra từ sau bức mành tre. Phượng – một loài chim đặc biệt của vùng Đông Á, một sinh vật sống trên mặt đất. Tuy nhiên, những con rối nước có gốc gác ở đồng bằng sông Hồng – miền Bắc Việt Nam – nơi trồng lúa nước. Những con vật cùng với người sống trên mặt nước cũng nhiều như trên mặt đất.
Đôi chim loan phượng vừa thung dung sánh đôi, vừa rỉa lông và vờn nhau như chúng đã từng làm hàng nghìn năm nay. Rồi loan phượng gù nhau dưới nước. Sau khi chúng nhô lên mặt nước người đánh trống thúc liên hồi lên mặt trống, bắt thình lình một quả trứng rập rình giữa đôi chim. Khán giả cười ồ, mọi người hoan hỉ khi bất ngờ từ quả trứng nhú ra một chú chim non, run rẩy nhưng khao khát muốn nhẩy tâng lên!
Anh thú vị chứ? Don? Tôi thì thào. Thậm chí có trên ban công tối thui này, tôi vẫn có thể thấy gương mặt Don sáng lên.
Don đã làm việc nhiều năm để hàn gắn sự chia rẽ Việt – Mỹ. Cho đến nay, anh đã đưa hàng trăm người Mỹ tới Việt Nam. Trong một chuyến đi, ông chủ quán cà phê Cẩu trắng ở Philadelphia đã mê những con rối nước và thu xếp cho một đoàn sang Hoa Kỳ.
Những diễn viên múa rối nước tới Mỹ chẳng dễ dàng gì. Đó là năm 1992, lệnh cấm vận Mỹ đối với Việt Nam chưa được bãi bỏ. Nhiều người Mỹ gốc Việt đứng chẳn ở bên ngoài đêm diễn khai mạc, phản đối sự có mặt của “Việt cộng” từ Việt Nam sang.
Tuy nhiên, ngôn ngữ như có phép lạ của những con rối đã đi vào cộng đồng người Việt ở Philadephia như làn gió nhẹ lướt trên những thảm mạ non mới cấy. Những người Việt kiều biểu tình đã sớm giản tán! Trong vòng mấy ngày liền họ đã nhập vào nhà hát, ngồi lẫn trong đám khán giả đang rất say mê theo dõi các vở iễn.
Và, kết thúc buổi biểu diễn cuối cùng, họ đã vào sau sân khấu, tán gẫu với các diễn viên và ngắm nhìn những con chim loan phượng duyên dáng được xếp sang một bên y như những nỗi buồn xưa cũ.
Trần Minh Tâm – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998