Lịch sử đã chứng minh một cách thảm thương là khi nhân dân mất chính quyền thì sẽ mất tất cả_Phần 1

Ủy ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Cu Ba đã quyết định triệu tập Đại hội Đảng lần thứ V vào ngày 8/10/1997 là ngày kỷ niệm 30 năm Che Guevara và đồng đội hy sinh ở Bolivia ngày 8/10/1967.
Một lịch sử đấu tranh bất khuất:
Lịch sử đất nước Cu Ba nói chung và lịch sử Cách mạng Cu Ba nói riêng đã trải qua nhiều biến cố và thử thách dữ dội. Đã từ lâu, Cu Ba luôn là một trong những miếng mồi thèm muốn của giai cấp thống trị Bắc Mỹ. Một trong những tổng thống Mỹ đầu tiên là Thomas Jefferson đã biểu thị một cách rõ ràng nhất vào đầu thế kỷ XIX sự quan tâm của Mỹ là phải chiếm cho được Cu Ba. Năm 1820, tổng thống James Monroe của Mỹ đà tuyên bố thuyết “Trái chín” mà theo đó thì sau khi thoát khỏi ách đô hộ của Tây Ban Nha, Cu Ba sẽ rơi vào túi của nước láng giềng phương Bắc. Jose Marti – nhà cách mạng kiệt xuất của Cu Ba, đã đánh giá tầm quan trọng của mối đe dọa ấy, tố cáo nó, tổ chức những người yêu nước đương đầu với nó và hy sinh cuộc sống của mình cho cuộc đấu tranh ấy. Trong lời di chúc của mình ít lâu trước khi ngã xuống trên chiến trường. Người đã đưa ra lời cảnh báo sau đây: “Tôi đang hằng ngày đứng trước nguy cơ hy sinh tính mạng cho đất nước tôi và làm tròn nghĩa vụ của mình – bởi vì đó là điều tôi biết và tôi quyết định phải hành động – nghĩa vụ của tôi là phải ngăn chặn kịp thời bằng nền độc lập của Cu Ba, không cho Mỹ bành trướng đến các hòn đảo Antille, và với sức mạnh mới được tăng cường ấy. Mỹ sẽ tràn xuống các Tổ quốc châu Mỹ của chúng ta. Tất cả điều tôi làm đến hôm nay và tất cả điều tôi sẽ làm là không có mục đích nào khác”.
Cuối cùng, lịch sử đầy đau thương của hòn đảo Cu Ba đã kết thúc bằng chiến thắng vang đội của lực lượng cách mạng Cu Ba dưới sự lãnh đạo của Fidel Castro – người anh hùng của dân tộc – trước chế độ độc tài Batista thân Mỹ vào ngày 1 tháng Giêng năm 1959. “Tổ quốc đầy tình anh em và công lý”, như Jose Marti đã nói, đó là Tổ quốc mà nhân dân Cu Ba đã giành được bằng cả thế kỷ đẫm máu và nước mắt của mình. Nhưng cũng kể từ năm 1959 cho đến nay, Cu Ba phải liên tục đương đầu với Washington và đám tàn dư Batista ẩn náu chui rúc trên đất Mỹ. Đối với các nước châu Mỹ La Tinh, Cu Ba đã thực sự trở thành một tấm gương tỏa sáng trên mặt trận Tây bán cầu chống chủ nghĩa đế quốc.
Đã ít nhất 8 lần Fidel Castro bị CIA mưu sát, nhưng lần nào chân lý cũng chiến thắng. Thất bại của Mỹ càng trở nên bi thảm hơn khi mà tổng thống Kennedy phải công khai thừa nhận trách nhiệm không thể cứu vãn được của mình trong cuộc xâm lược bãi biển Giron của Cu Ba. Torricelli – một đạo luật ngược ngạo hà khắc của Mỹ chống Cu Ba, đạo luật mà bản thân nó đã là sự phủ nhận đối với các công ước quốc tế về chính trị, xã hội, kinh tế, văn hóa, cũng chỉ để lại một hậu quả nặng nề đối với chính phủ Mỹ khi nó nhận được hầu hết sự phản đối quyết liệt của các nước thành viên Liên hiệp quốc. Rồi kể cả sau đó, đạo luật Helms – Burton của Mỹ cũng trở nên một kiểu cách “cố đấm ăn xôi” càng làm cho mỹ lộ rõ chân tướng sen đầm quốc tế trong con mắt của kể cả những đồng minh thân cận của Mỹ từ trước tới nay.
Phạm Chí Dũng – Báo Sức Khỏe & Đời Sống – Số 41 (749) – Năm thứ 36 – 1997