Một tâm tình nho nhỏ

Đi và viết, hết viết lại đi. Thời ấy lương thấp, đi nhiều thành nợ, có tháng kế toán trừ nợ hết lương, ấy mà vẫn tươi tỉnh, vẫn đi. Đúng như mấy câu trong bài “Thơ nhà báo tặng vợ” của một bạn đồng nghiệp “
… Ngày vội vã ra đi như thân cò lam lũ
Tôi hối hả trở về như vạc ăn đêm
Viết và đi, đi và viết liên miên
Cuộc sống bộn bề nên nghề anh bề bộn…”
Nhà báo bây giờ thì không đến nỗi “đi như thân cò lam lũ”, “về như vạc ăn đêm”. Đấy là nhà báo thời chiến tranh mà ! Thời mở cửa, đất nước tiến vào công nghiệp hóa hiện đại hóa, báo chí cũng chuyển mình theo kịp trào lưu chung, mà cái đích là để tờ báo vươn lên phục vụ sự nghiệp đất nước tốt hơn. Nhà báo trẻ hiện nay có lợi thế là được đào tạo bài bản, học lực khá, phương tiện đầy đủ, tác phong văn minh lịch lãm. Các thế hệ nhà báo chúng ta, những người cầm bút sống rất thật với cuộc đời, yêu tha thiết cuộc đời dù trên mọi mặt cuộc sống có diễn ra những trái ngang phức tạp, nhưng đó là tất yếu của xã hội trong chuyển động mạnh, cái tốt đấu tranh với cái xấu, cái tiên tiến đẩy lùi cái lạc hậu, cái giàu có đẩy lùi cái nghèo nàn, cái công bằng đẩy lùi cái bất công để vươn lên, nhà báo nhìn nhận, phân tích những trái ngang phức tạp ấy với nhạy bén sắc sảo về chính trị bằng cái Tâm gắn bó máu thịt với cuộc sống mới, với những gì đang diễn ra đang đổi thay vùn vụt trên đất nước, nói một cách khác, đó là trách nhiệm xã hội của nhà báo.
Chúng tôi những đồng nghiệp cùng lứa với nhau thường hay tâm tình, tự sự, nói vui với nhau : chúng ta “lão” nhưng không “thành”. Dù có mấy chục năm làm báo, chưa thể nói chúng mình đã thạo nghề. Rất yêu nghề khi mới vào nghề và cho đến bây giờ vẫn một bụng một dạ với nghề, dù biết nghề làm báo vốn dĩ nghèo. Bước chân vào nghề báo là đã hiểu rằng không có lương cao, bỗng hậu, hoặc dễ làm giàu. Nhưng… “đã mang lấy nghiệp vào thân”…Chỉ có cây bút và tấm lòng. Nghề viết là trăn trở suốt cuộc đời, bởi làm báo trước hết vì người đọc, người làm báo phải chịu trách nhiệm về những gì mình viết.
Làm báo là một nghề – cái nghề vĩ đại, nhưng cũng là cái nghề khốn khó – Louis Viellot, tổng biên tập một tờ báo lớn đồng thời là nhà văn trào phúng người Pháp đã từng nói.
Phi Chi – Sức khỏe & đời sống – Số 25 (681) / Bộ Y tế. – Hà Nội – 1995