Ông Tám tốt bụng

Ông bỏ ra hàng giờ nghe họ trình bày nguyện vọng. Rồi ông đi giải quyết công việc cho bà con. Dĩ nhiên ông làm một cách vô tư, không hề nhận quà biếu một ai.
Xe về đến thị xã, ông Tám chồm dậy vỗ vào vai Cường :
Ghé vào bệnh viện một chút.
Dọc đường về ông Tám thấy lòng nóng như lửa đốt, ông lại nhớ đến cháu bé, không biết giờ này ra sao ?
Xe dừng ở cổng bệnh viện, ông Tám hớt hải bước vào phòng trực, cô y tá nhận ra ông mỉm cười :
Cháu chào chú Tám, chú mới đi họp về ?
Ông Tám gật đầu :
Chào cháu. Thế cháu gái đã mổ xong rồi chứ ?
Cô gái đáp :
Cô bé bị đau ruột thừa mà chủ đưa đến sáng nay phải không ạ ? May quá, chỉ chậm dăm phút thì không cứu được !
Ông Tám thở phào nhẹ nhõm. Vậy là cái giá ông phải trả không đến nỗi vô ích ! Còn gì đán giá hơn sinh mệnh một con người.
Thanh Tịnh – Nhà báo – Nhà văn – Nhà thơ
Nhà báo, nhà văn, nhà thơ… Trần Thanh Tịnh (1911-1988) chính quê ở Huế, có tác phẩm được quen biết từ trước năm 1945. Từ Cách mạng tháng Tám, ông tham gia quân đội lên đến cấp đại tá, công tác cở tạp chí Văn nghệ quân đội. Giai thoại về ông có nhiều. Xin trích vài giai thoại…
Ra đối, tự đối
Trong một chuyến đi vào khu Bốn, nhà thơ cùng mấy người bạn dừng chân ở một hiệu phở gần ga Quán Hành. Ông bất chợt ra một vế đối, thách anh em đối lại :
Vào xứ Nghệ, ra Quán Hành, uống rượu rừng, nói chuyện cà riềng, cà tỏi.
Suốt buổi ăn phở, uống nước xong xuôi mà cũng không ai đối được. Thanh Tịnh đứng dậy nói với mọi người :
Thôi mình ra, mình lại tự đối vậy. Các ông nghe thử có được không ?
Đến Đồng Nai, nhớ Kỳ Lừa, ăn thịt chó, ngồi tán vượn tán hươu.
Nhà văn, nhà báo – Văn Điển, Văn Lâu
Thanh Tịnh thường hay xuất khẩu thành văn, phần lớn là những câu ý vị.
Một lần, có người bạn đọc đến nơi làm việc hỏi chuyện ông :
Dạ thưa bác, bác đi làm có xa không ạ ?
Trả lời :
Ấy, tôi không phải đi.
Tại sao cơ ạ ?
Tôi được người ta gọi bằng bốn danh hiệu : “Nhà băn, nhà báo, nhà giáo, nhà thơ”.
Nhưng xin thưa : “Bốn nhà ấy hiện không nhà ở”.
Câu nói thật thú vị. Không có nhà, nên cả làm việc, cả ăn ở đều nơi cơ quan cả. Không biết có phải vì được thông cảm tình cảnh như thế không, mà ít lâu sau, ông được chia nhà (một căn phòng riêng, đồ đạc chẳng có gì).
Truyện của Nguyễn Trường – Sức khỏe & đời sống – Số 25 (681) / Bộ Y tế. – Hà Nội – 1995