Nàng đính hôn với một chàng trai khác

Chàng và nàng quen nhau đã 3 năm. Cả hai đều thẹn thùng, kín đáo, cá tính bảo thủ. Chưa bao giờ chàng nói yêu trước mặt nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy một tình yêu nồng thắm trong ánh mắt ngượng ngùng của chàng.
Đã vài lần nàng ngấm ngầm gợi mở, song chàng vẫn ngô nghê chẳng dám ngỏ lời.
Thoắt đã 3 năm trôi quá. Nàng đính hôn với một chàng trai khác. Trước ngày đính hôn, nàng vẫn không sao quên được chàng. Nàng đã nghĩ: “Nếu bây giờ anh ấy nói ra, dù chỉ một câu, mình vẫn sẵn sàng quay lại với anh ấy…!” Song chàng chẳng có biểu hiện gì?! Có điều ánh mắt chàng thoáng nỗi u buồn.
Rồi ngày cưới đã đến. Nỗi buồn thoáng xen trong niềm vui tân hôn của nàng. Trong lúc mặc thử áo cưới, nàng vẫn còn nghĩ: “Nếu bây giờ mà anh ấy nói ra, chỉ cần một câu, mình sẵn sàng vứt bỏ tất cả, để giữ trọn mối tình đầu”. Song chàng cũng chỉ im lặng. Có điều, trong mắt chàng nỗi u buồn sâu nặng thêm!
Nửa thế kỷ trôi qua, khi tóc hai người đã bạc phơ, chẳng may ông nằm xuống trước. Từ xa xôi bà đến thăm ông. Trong cơn hấp hối, bà nắm chặt tay ông, dồn nỗi đợi chờ và thắc mắc vào câu hỏi:
Ông ơi! Rốt cuộc là ông chờ ai?!
Thấy nhà vắng vẻ, ông bàng hoàng nói với bà về sự chờ đợi suốt đời ông bằng giọng run run, phều phào: Tôi chờ bà!
Chờ cái gì?
Chờ bà nói trước!
Vần thờ tuyệt mệnh
Có một tên trộm bị bắt, đây là lần cuối cùng và người ta sắp đem hắn ra xử tử, nhưng hắn nói:
Khoan, chờ chút, tôi muốn viết một bài thơ tuyệt mệnh.
Người ta mới bảo hắn:
Thôi được, thế cũng hay. Viết và đọc lên đi nào!
Tên trộm bèn đọc lớn:
Nếu mà ta không biết
Ngay từ buổi đầu tiên
Cuối cùng ta phải chết
Thì từ đây vĩnh biệt
Sẽ hối tiếc vô biên
Cái trần gian thân thiết!
Vừa nghe xong, mọi người la lớn:
Chà! Đây là thơ của thi sĩ Ôtađokan kia mà!
Tên trộm thản nhiên đáp:
Ừ, thì đây là chuyện trộm cắp cuối cùng của tôi chứ sao!

Thuốc lá
Rủi thật, tôi quên bao thuốc lá ở nhà rồi. Anh cho tôi xin một điếu nếu thuốc của anh không nặng lắm.
Rất nặng đấy!
Vậy thì cho tôi xin vài điếu!
Đi tu
Một nhà sư bị người ta bắt gặp đang nhổ lông một con gà. Sư bèn giải thích:
Tại nó muốn xuống tóc đi tu nên nhờ tôi cạo đầu hộ đấy mà!
Bắt chước
Tượng thần Benzatten ở Shinôbazu (Nhật Bản) là một nơi nổi tiếng, thu hút khách thập phương đến rất đông. Có một người kia kiếm sống bằng cách dựng một nhà vệ sinh cho thuê gần tượng thần. Một anh chàng khác thấy thế mới bàn với vợ bắt chước nhà nọ. Chị vợ bảo rằng chỉ cần một nhà vệ sinh là đủ rồi, có làm cái khác cũng không kiếm ra tiền. Nhưng anh chồng nhất thiết xây và công việc quả nhiên tốt đẹp ngay từ ngày mới khai trương. Không thấy ai dùng nhà vệ sinh cũ, người vợ ngạc nhiên hỏi chồng. Anh chồng đáp:
Bởi vì tôi ngồi trong đó suốt ngày mà.
Báo Sức Khỏe & Đời Sống – Số 35 (743) – Năm thứ 36 – 1997