Nuôi chó và mèo được và mất gì?

Ở các nước nghèo và nhà nghèo, nuôi chó, nuôi mèo theo kiểu truyền thống thì chẳng tốn phí gì mà được nhiều việc. Gần đây, như ở nước ta, có quiyđịnh chủ nhà phải có trách nhiệm và bỏ tiền tiêm phòng chó dại… Thật ra, quy chế và thi hành chưa chặt chẽ. Vẫn xảy ra những trường hợp chết người vì chó dại. Và Nhà nước tiêu tốn rất lớn!
Ở u Mỹ, để làm bạn với các cô chú cẩu và miêu, với cách nuôi văn minh, hiện đại, bù cho cái được người ta trả giá đích đáng. Tại Pháp, cứ hai hộ có một hộ nuôi một hoặc hai con vật thân thuộc ấy, tính tổng số lên đến 42 triệu con, nhiều nhất châu u. Phí tổn toàn bộ của các gia đình một năm cho công việc ấy tính ra hết 300 tỷ phrang tức là khoảng 5.5 tỷ đô la. Nhưng mức ấy mới bằng 40% so với ở Anh, vì “tiêu chuẩn” ở Anh cao hơn nhiều, người ta sử dụng các thức ăn chế biến đặc biệt, cho chó, mèo chiếm đến 70% tổng lượng calôn cung cấp cho chúng. ở Mỹ, tỷ lệ ấy là 80%, tiến hành theo chế độ ăn khô, tức là thức ăn chế biến dưới dạng hạt nho, có lợi hơn với cả về các mặt
Vốn đầu tư cơ bản, tức là tiền mua con vật từ các nhà nuôi chó kinh doanh. Họ bán ra ở Pháp mỗi năm 70 vạn con. Chủ nuôi phải chỉ cho mỗi chú cẩu mang về nhà từ 500 đến 5000 phrang, tùy loại. Thêm vào đó, cần có chuồng, ổ, đồ đựng thức ăn… và bể cá cảnh cho các cô chú ấy tiêu khiển(có 19 triệu con cho được hưởng thú ấy); chi phí tính toàn về phần này khoảng 1.5 tỷ phrang
Còn phải bảo vệ sức khỏe, đưa đến các bệnh viện chuyên trị liệu nếu con vật cần được chăm sóc. Có 340 thấy thuốc thú y hành nghề, bình quân mỗi người đạt doanh thu hằng tháng 150.000 phrang. Ngành bảo hiểm cho chó và mèo bắt đầu mở ra. Ở Pháp mới có 120.000 con được bảo hiểm, tổng chỉ chừng 500 triệu phrang. Ở Anh, số mèo, chó được bảo hiểm lên đến nửa triệu con. Công phu chăm sóc ở Mỹ còn tiến xa hơn: có các chuyên gia tâm thần học làm dịch vụ theo yêu cầu của gia chủ và có cả thợ cắt tóc làm đẹp cho mèo.
Bác sĩ thú y Jean Michel Michaux, giáo sư trường Maisond-Alfort, tư vấn của Paris, mới đây có một báo cáo nhan đề “Con vật và người thành phố”.
Quả thật những người bỏ ra các khoản tiền dư thừa để tạo cho mình nguồn vui nhàn hạ ấy có góp phần mở mang một số nghề sản xuất và dịch vụ, giúp các nhà kinh doanh ấy thu lợi rất hời. Những người dân Paris đóng thuế tự hỏi: mỗi năm chính quyền thành phố phải chi 40 triệu phrang để tổ chức cả một đội người và xe mô tô chuyên dùng đi hốt phân chó trên các lề đường, vậy họ được gì?
Lê Đức – Sức khỏe và đời sống – Bộ y tế – Hà Nội – 1995