Mại dâm ở vùng biên giới

Thâm tệ hơn, nhiều chị em bị lừa gạt đưa vào các quán rượu, quán cơm, nhà hàng ép buộc phải “tiếp khách” và không ít người trở thành gái bán dâm tội nghiệp. Nguyễn Thị Đường 24 tuổi ở xã Dân Phụ, Hoài Đức, Hà Tây học hết lớp 7 rồi ở nhà làm ruộng.Quanh năm đầu tắt mặt tối lam lũ, nhưng đồng tiền thu về không bằng một chuyến chạy hàng quần áo từ Trung Quốc về bán. Theo người dắt mối, chị tìm đến với bờ ảo vọng đó. Qua nhiều tay, nhiều cửa cuối cùng chị bị bán cho Trần Thị Yên 27 tuổi, chủ một quán cơm ở thị trấn Quang Bình, Trung Quốc. Ngày 10-6-1995, chị được Trần Thị Yên giao việc chạy bàn phục vụ khách. Nhưng chỉ sang ngày hôm sau, Thị Yên đã ép Nguyễn Thị Đường phải bán dâm ngay tại quán cơm.Thân gái dặm trường, nơi đất khách quê người, chị Đường làm sao có thể cưỡng lại được. Rất may cho chị Đường là vụ việc đã được Phân cục công an Đông Hưng Trung Quốc phát hiện.
Trong vụ việc này, còn có thêm nạn nhân là Nguyễn Thị Tâm ở xã Lâm Đồng, Thủy Nguyên, Hải Phòng. Ngày 14-5-95 công an Trung Quốc đã trao trả các đối tượng trên cho phía Việt Nam. (Thị Yên quê ở An Lão, Hải Phòng sang thị trấn Quảng Bình lấy chồng từ năm 1989. Thị Yên mở quán cơm và lấy đó làm nơi chuyên môi giới một số đối tượng mua bán phụ nữ ở Việt Nam để buôn bán phụ nữ và tổ chức hoạt động mại dâm). Đáng tiếc là tình trạng lừa bán phụ nữ không còn mới lạ. Nhưng nhiều người vẫn mất cảnh giác không đề phòng được những chuyện xấu có thể xảy ra. Nhẹ dạ cả tin đi theo một số đối tượng mong có công ăn việc làm hoặc được giúp đỡ trong buôn bán. Đã có không ít trường hợp bị người quen, hàng xóm láng giềng lừa bán và cũng thật đáng tiếc rằng không ít chị em suy nghĩ quá đơn giản về cuộc sống, buông trôi theo hoàn cảnh. Phạm Thị Yên năm nay mới 21 tuổi quê ở Tam Thanh, Vĩnh Phú lên Hà Nội chơi vào dịp đầu năm 1995. Được bà Lý là một hàng xóm với gia đình người quen rủ rê, Yên sẵn sàng lên Tân Thanh để tìm việc làm. Ở cửa khẩu Tân Thanh, (Lạng Sơn) hoạt động buôn bán sầm uất, đủ các loại dịch vụ. Yên được nhận vào phục vụ cho quán cơm thị Tiến với tiền công hai trăm nghìn đồng một tháng, không kể ngày hai bữa cơm. Với mức tiền như vậy cho cuộc sống hiện nay không phải là tươm tất gì, nhưng đối với các cô gái từ vùng nông thôn ra, không phải chân lắm tay bùn mà có việc làm ổn định thì đó là một điều mơ ước.
Bắc Văn – Báo Sức Khỏe và Đời Sống – Hà Nội – 1995