Một ngày gối trắng đêm sương

Một ngày gối trắng đêm sương.
Là khi mẹ vắng quãng đường con đi.
Vạn đời muôn nẻo biệt ly.
Nhìn nhau không nói ,tìm chi hình hài.
Lệ sầu thắm má tàn phai.
Duyên kia rồi cũng quên ai gần kề.
Phận người chìm đắm mãi mê.
Nhưng giờ mẹ đã đi về nơi xa.
Tìm buồn năm tháng đã qua.
Con ngồi hiu hắt nhìn ra cuối trời.