Đêm mưa rơi lại kéo ngang qua con phố cũ chút gì đó khắc khoải suy tư, ai đó từng nói chốn quê nghèo chẳng thể nuôi…

Đêm mưa rơi lại kéo ngang qua con phố cũ chút gì đó khắc khoải suy tư, ai đó từng nói chốn quê nghèo chẳng thể nuôi dưỡng nổi những ước mơ, nơi mà đất cày lên sỏi đá thì bao lâu nữa mới dám ngẩng mặt nhìn đời. Giã từ mái ấm để ra đi tìm một chân trời mới với bao hoài bão ấp ủ, tin tưởng vào giấc mơ vương giả chấp nhận đánh đổi tất cả và rồi sự thật lắm khi phũ phàng đến rơi nước mắt. Ôi những người con xa xứ kia ơi ! Nếu đã mỏi mệt chùn chân thì xin hãy tìm về chốn cũ, nơi nhà tranh vách lá tuy không cho ta sự hào nhoáng nơi xa hoa phố thị ,nhưng nơi đây luôn đầy ắp tình thương cũng như lòng bao dung của mọi người. Mẹ không cần một đứa con thành đạt hoặc giàu sang nếu điều đó vượt quá khả năng của chúng, cũng chẳng cần khi trăm tuổi già có người hiếu dưỡng ở bên, mà chỉ mong sao nếu trên đường đời con lỡ lầm thất bại thì hãy một lần về bên tựa đầu vào vai mẹ như ngày xưa.


Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004860577542