Gặp ông nam hải- phần 2

Đến nhà khác, ông Nam Hải giới thiệu cháu Vũ Thị Khương, 9 tuổi ở Hà Trung, Thanh Hóa. Theo bố cháu Khương, cháu bị bệnh từ tháng 4 năm 1997, bị viêm những nốt nhỏ dọc 2 sống chân. Đã đến bệnh viện huyện 3 lần. Ngày 24 tháng 1 anh đã đưa cháu đến viện 103 nằm 20 ngày. Đã xét nghiệm máu nhưng chưa tìm ra bệnh. Sau đó anh đưa con tìm đến ông Nam Hải được uống thuốc, cháu hết toát mồ hôi. Nhưng dưới bệnh viện cháu đã dứt sốt song khi đến đây lại sốt lại. Chị Nguyễn Thị Thoa 31 tuổi ở xã Mỹ Văn, Hưng Yên vào bệnh viện Uông Bí tháng 11 năm 1997, vào bệnh viện Bạch Mai tháng 12 năm 1997 được truyền máu 2 lần một tuần, hiện đang điều trị tại nhà ông Nam Hải. Chị Phạm Thị Thuần ở Nghĩa Hưng, Nam Định 36 tuổi cũng điều trị tại bệnh viện Bạch Mai một tháng từ rằm tháng 10 sau đó nhớ nhà quá bỏ về. Chị nghe đồn đã đến ở đây chữa thầy Nam Hải. Hiện bình thường, ca chị Thoa, chị Nhuần đều được thử máu ở nhà thầy. Điều ghi nhận là ở nhà ông Nam Hải là các bệnh nhân đều nói thuốc của ông rẻ, chỉ có 15 ngàn đồng trên một thang. Tiền trọ 10 ngàn đồng một ngày. Trung bình viện phí hết 300 ngàn đồng một tháng. Ngoài ra thỉnh thoảng buổi tối, thầy Nam Hải lại đi khám bệnh và cho thuốc miễn phí. Vì những bệnh nhân được ông Nam Hải chữa tại xóm mới đến khoảng đầu năm 1998 nên chúng tôi đề nghị các nhà khoa học tiếp tục theo dõi. Rất mong các bệnh nhân qua khỏi cơn hiểm nghèo, có sức khỏe bình thường để tiếp tục học tập và lao động. Chúng tôi mong sớm có cơ quan khoa học được thành lập đúng pháp luật gồm những chuyên gia y tế hàng đầu ngành có liên quan đến căn bệnh trên theo dõi sự tiến triển của bệnh và kết quả trị bệnh của ông Nam Hải để thông báo rộng rãi trước công luận trên tinh thần vô tư và khoa học. Trao đổi với ông Nam Hải sau khi thăm người bệnh, ông nói: tôi là người lính được ông thầy người Trung Quốc cho bí quyết. Tôi chưa bao giờ nhận mình là thần y. Tôi cũng không không quảng cáo bao giờ. Tất cả là do bệnh nhân tìm đến và một số nhà báo phong tôi lên chức thần y. Vậy sao bác không xin giấy phép đàng hoàng để được chữa bệnh theo đúng luật và đúng quy định hành nghề y dược tư nhân? Tôi mệt mỏi lắm rồi. Muốn đóng cửa nghỉ nhưng bệnh nhân cứ tìm đến. Vả lại tôi làm đơn xin chữa bệnh bằng y học cổ truyền nhưng sở y tế Hà Tây lại cấp cho tôi giấy phép được thay băng tiêm chích. Có lẽ họ thấy tôi vốn dĩ là quân y. 

PV- Sức khỏe và đời sống – Số 14(775) năm 1998.