Tai nạn

Đang lao vùn vụt, đột nhiên phanh xe khựng lại, người đàn ông đi xe máy đeo chiếc kính đen to đùng hình như chăm chắm nhìn tôi. Sợ thế, đường vắng tanh. Nhỡ làm sao thì sao. Hôm nay tôi đi dự sinh nhật đứa bạn nên ăn mặc hơi cũn cỡn một chút và mang nhiều trang sức một chút. Tôi e ngại nhìn trước nhìn sau, luống cuống đạp xe, nhớn nhác cầu may một lối thoát. Có lẽ trong tôi thảm hại lắm, gã đàn ông phác một cử chỉ nửa như chế diễu nửa như buông tha và hình như còn nhếch mép cười. Hú hồn, hắn rú ga, em chồm lên, hắn còn ngoảnh lại hét một câu gì đó và đưa tay lên vẫy tôi. Tai họa chỉ chờ có thế. Xe đâm vào vệ đường. Tôi định thần, hắn đã sóng soài bất động. Tôi phải làm gì đây. Đến cứu chăng? Tôi không biết cách. Nếu tôi bỏ đi, biết đâu chỉ vì hắn không được cầm máu vết thương mà chết. Tôi run run đến gần. Trời ơi, tôi rú lên, sao có sự ngẫu nhiên như định mệnh thế này. Không thể hoài nghi. Nào phải ai xa lạ. Đây là Định, người yêu một thời của tôi. Một thuở tôi chết mê chết mệt vì Định. Định đã phụ bạc tôi, đã lăng nhục tôi. Tôi suốt đời nguyền rủa con người khốn nạn ấy. Tôi từng rủa tận mặt Định, cầu cho Định gặp những tai họa khủng khiếp nhất mà ngôn từ của một con bé thất tình, có thể nghĩ ra… Thảo nào, lúc nãy tôi đã không hiểu nổi vì sao có một gã đàn ông đi đường lại có bộ tịch điên loạn như thế. Tôi phải chuồn thật nhanh. Nhỡ ra người ta nghĩ tôi là gái hư. Nhỡ ra người ta nghĩ tôi là thủ phạm gây ra tai nạn vì hận thù… Không được, một mạng người. Mạng sống của một người tôi đã từng căm ghét, từng thương yêu. Tôi không thể. Định mêm oặt. không có máu, chảy máu nội tạng? Nguy hiểm lắm. Bất giác tôi nức nở. Vì sao vậy?
Định ơi!
Tôi gỡ chiếc kính to sụ, mí mắt Định rung rung.
Định ơi, nếu nghe được, thì mở mắt.
Tôi ghé má vào mũi Định, xem Định còn thở. Bỗng chụt một cái. Cái hôn của người hay ma?
Anh không sao! Nếu không thế này, chẳng gần em được.
Bao giờ anh cũng ghê tởm.
Định chết rồi, đứng rửa người chết.
Bây giờ anh lại yêu em.
Ai tin anh?
Anh tin anh!.
Giải nhất
Phải giúp hắn. Tôi kêu cứu, nhiều người chạy đến. Tôi lảng ra xa với sự xót thương cho riêng mình khi thấy người ta bế hắn lên xích lô. Biết hắn bó giò trong bộ thạch cao, ba hôm sau, với dáng vẻ hoa khôi, trong vai đi tìm người tân, tôi thản nhiên vào phòng bệnh của Định. Hắn cố nhỏm dậy nhìn tôi. Như ngó một kẻ chưa hề quen biết, không buồn nhếch mép, tôi hả hê đi ra. Hắn kêu ối một tiếng, chẳng lẽ hắn ngu đần đến nỗi nghĩ rằng tôi đến thăm?
Giải đồng hạng
Kim nén hận thù, tôi đưa Định đến bệnh viện. Coi như xong trách nhiệm của một người đi đường. Tôi vội quay ra.
Này cô gì ơi? Tiếng bác sĩ gọi.
Chồng cô bị chấn thương sọ não, phải mở gấp. Đề nghị có ký vào đây!
Tôi bật khóc…
Suốt 12 ngày sau đó tôi trở thành vợ của Định.
Cảm ơn em đã cứu sống anh.
Anh xin lỗi đã làm em đau khổ
Anh không muốn chúng mình như ngày xưa.
Không! Tôi gào lên rồi lao ra ngoài. Ôi cuộc sống, vậy là cuối cùng tôi lại trở lại với tình yêu…
PV-Sức khỏe & Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – Số 61(873)1999