Giới thiệu Trước tác

Sửa đổi lối làm việc của chủ tịch Hồ Chí Minh
Hưởng ứng cuộc vận động xây dựng và chỉnh đốn Đảng
Chúng tôi xin giới thiệu tiếp với bạn đọc các mục “3 phải giữ kỷ luật mục. Đối với các hạng đảng viên trong nội dung của phần “B phận sự của đảng viên và cán bộ”: Nội dung của hai mục nhỏ này, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã phân tích hết sức khoa học về mối quan hệ giữa đảng viên với toàn Đảng và dân tộc, Tổ quốc. Người chỉ rõ:
“Lợi ích của dân tộc, gồm có lợi ích của Đảng. Lợi ích của Đảng, gồm có lợi ích của đảng viên. Vì vậy sự phát triển và thành công của Đảng, một mặt tức là thành công của dân tộc, một mặt tức là thành công của đảng viên. Vì vậy, chỉ có khi Đảng thành công và thắng lợi, thì đảng viên mới có thể thành công và thắng lợi. Chính vì vậy mà đảng viên cần phải hy sinh lợi ích của mình cho lợi ích chung của Đảng. Không ai bắt buộc vào Đảng làm chiến sĩ xung phong. Đó là do sự tự giác, lòng hăng hái của mỗi người mà tình nguyện làm đảng viên, làm chiến sĩ xung phong. Đã vậy, thì mỗi người đảng viên phải cố gắng cho xứng đáng là một người trong những người đại biểu của dân tộc. Nhất là những cán bộ và lãnh tụ, càng phải làm cho xứng đứng lòng tin cậy của Đảng, của dân tộc. Càng phải làm gương cho tất cả đảng viên, tất cả quần chúng noi theo… Đảng viên và cán bộ cũng là người. Ai cũng có tính tốt và tính xấu. Song đã hiểu biết, đã tình nguyện vào một Đảng vì dân, vì nước đã là một người cách mạng thì phải cố gắng phát triển những tính tốt và sửa bỏ những tính xấu. Vì tính xấu của một người thường thì chỉ có hại cho người đó, còn tính xấu của một đảng viên, một cán bộ, sẽ có hại đến Đảng có hại đến nhân dân. Trong nội dung của mục 5. Những khuyết điểm sai lầm, chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói đến nguyên nhân của những khuyết điểm sai lầm đều có nguồn gốc từ chủ nghĩa cá nhân. Và người vì chủ nghĩa cá nhân như một thứ vi trùng sinh ra nhiều thứ bệnh những bệnh đó như sau:
Bệnh tham lam những người mắc phải bệnh này thì đặt lợi ích của mình lên trên lợi ích của Đảng, của dân tộc, do đó mà chỉ tự tư tự lợi. Dùng của công làm của tư. Dựa vào thế lực của Đảng để theo đuổi mục đích riêng của mình. Sinh hoạt xa hoa, tiêu sài bừa bãi. Tiền bạc đó ở đâu ra. Không xoay của Đảng thì xoay của đồng bào. Thậm chí làm chợ đen buôn lậu. Không sợ mất thanh danh của Đảng, không sợ mất danh giá của mình..
Bệnh lười biếng: Tự cho mình là cái gì cũng giỏi cái gì cũng biết. Làm biếng học hỏi làm biếng suy nghĩ. Việc dễ thì tranh lấy cho mình. Việc khó thì đùn cho người khác. Gặp việc nguy hiểm thì tìm cách để trốn tránh.
Bệnh kiêu ngạo: Tự cao tự đại, ham địa vị, hay lên mặt. Ưa người ta tâng bốc mình, khen ngợi mình. Ưa sai khiến người khác. Hễ làm việc gì hơi thành công thì khoe khoang vênh váo, cho ai cũng không bằng mình. Không thèm học hỏi người khác, không muốn cho người ta phê bình. Việc gì cũng muốn làm thầy người khác.
Bệnh háo danh: Tự cho mình là anh hùng, là vĩ đại. Có khi vì cái tham vọng đó mà việc không đáng làm cũng làm. Đến khi bị công kích bị phê bình thì tinh thần lung lay. Những người đó chỉ biết lên mà không biết xuống. Chỉ chịu được sướng mà không chịu được khổ. Chỉ ham làm chủ tịch này, ủy viên nọ chứ không ham công tác thiết thực.
Thiếu kỷ luật: Đã mắc bệnh cá nhân thì tư tưởng và hành động cũng đặt cá nhân lên trên. Vì thế mà việc gì cũng không lấy Đảng làm nền tảng. Mình muốn thế nào thì làm thế ấy. Quên cả kỷ luật của Đảng. Phê bình thì cốt công kích những đồng chí mình không ưa. Cất nhắc thì cốt làm ơn với những người mình quen thuộc.
Óc hẹp hòi: Ở trong Đảng thì không cất nhắc những người tốt, sợ người ta hơn mính. Ở ngoài Đảng thì khinh người, cho ai cũng không cách mạng, không khôn khéo bằng mình. Vì thế không biết liên lạc hợp tác với những người có đạo đức tài năng ở ngoài Đảng. Vì thế mà người ta uất ức và mình thành ra cô độc.
Óc địa phương: Bệnh này tuy không xấu bằng các bệnh kia, nhưng kết quả cũng rất tai hại. Miễn là cơ quan mình, địa phương mình được việc. Còn các cơ quan, bộ phận, địa phương khác ra sao cũng mặc kệ…
Óc lãnh tụ: Đánh được vài trận, hoặc làm được vài việc gì ở địa phương đã cho mình là tài giỏi lắm rồi, anh hùng lắm rồi, đáng làm lãnh tụ rồi. Cố nhiên, Đảng ta mong có nhiều anh hùng, nhiều lãnh tụ được dân tin, dân phục vụ, dân yêu. Những anh hùng và lãnh tụ như thế là của quý đảng, của dân tộc. Song những anh hùng và lãnh tụ như thế đều do tranh đấu và kinh nghiệm rèn luyện mà ra, đều do dân chúng và đảng viên tin cậy mà cử ra, chứ không phải tự mình muốn làm lãnh tụ làm anh hùng mà được. Từ xưa đến nay, quần chúng không bao giờ tin cậy, và yêu mến những kẻ tự cao tự đại, những kẻ có óc lãnh tụ, tự xưng ta đây là anh hùng lãnh tụ.
Ngô Trường Huy-Sức khỏe & Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – Số 53(865)1998