Thì?…

Thì chị sẽ xử sự thế nào?
Tôi ư? Còn xử với sự gì nữa? Một người chồng mình đã không còn yêu mình, đã say tình người khác, thì còn gì để bàn? Tôi thì: tôi bỏ qua ràng buộc nhau làm gì? Vô nghĩa!
Thế còn chị!
Tôi ư? Chúng tôi đã có con. Tôi có thể mất chồng, con tôi không thể mất cha. Tôi thì đấu tranh đến cùng. Phân tích để anh ấy thấy rằng anh ấy làm như vậy là vi phạm đạo đức, là vi phạm quyền lợi, tình cảm của gia đình, nhất là của trẻ thơ. Anh ấy cũng là một cán bộ có trình độ. Tôi tin là anh ấy sẽ hiểu và sẽ trở lại với vợ con.
Hoan nghênh chị. Thế còn chị?
Tôi ư? Tôi yêu anh ấy lắm! Có con hay chưa có con, tôi cũng không thể mất anh ấy được. Tôi thì tôi sẽ để công thăm dò, theo dõi. Kẻ vụng trộm đã bị bắt quả tang nhất định phải run. Lúc ấy tôi sẽ tỏ ra rất là cao thượng tha cho đối thủ, như vậy vẫn giữ được bí mật. Danh dự các bên không bị tổn hại. Chồng mình vẫn là chồng mình, sau khi người tình vụng trộm được tha bổng, anh ấy không thể không cảm ơn tôi và không thể không hối hận về hành đồng của mình, vì vậy làm sao có thể bỏ tôi được, hơn nữa chúng tôi trước đây rất yêu nhau. Sai lầm chỉ là nhất thời. Vả lại lỗi đâu phải hoàn toàn do anh ấy: “Con cái không đuôi, con đực chẳng đến gần”. Dằn mặt đối thủ xong, tha bổng. Củng cố hạnh phúc của mình là xong. Rất cảm ơn chị, chị rất tỉnh táo, và rất yêu chồng. Thế còn chị? Tôi ấy à? Một đứa phụ bạc, một đứa ăn cắp tình của mình. Tôi thì: chẳng việc gì phải bỏ hay không bỏ, chẳng việc gì phải phân tích phân tung, chẳng việc gì phải trả lời mà cũng chẳng việc gì phải phi công thăm dò theo dõi. Cứ quẳng cho mấy đứa ít tiền, cho con đĩ ăn axit, thằng ngô ăn vài vết dao vào mặt cho chúng mở mắt, cho mình hả cái dạ. Mọi chuyện hạ hồi phân giải. Nghe chị nói ghê quá. Chị không sợ pháp luật sao? Thế còn em?
Em ấy ạ? (Cô gái bèn lên, cô ngước nhìn đàn chị, cô cúi đầu e ngại một chút rồi mạnh dạn lên tiếng): em thì … bọn em mời cưới. Em biết anh ấy yêu em vì những điểm nào. Nhưng nếu chẳng may một ngày nào đó anh ấy đặt tình cảm vào người khác. Chắc chắn em sẽ rất đau khổ. Nhưng khi anh ấy yêu, nhất định người đó phải có cái gì đấy hấp dẫn. Em sẽ xem xét kỹ lưỡng. Nhất là xem lại mình, em sẽ tự hoàn chỉnh để mình đáng yêu hơn. Em muốn có tình yêu thực sự và tự nguyện. Nếu mình chưa đáng yêu mà trách giận người khác em cảm thấy như mình không xứng đáng và cứ thấy ngường ngượng thế nào ấy…! Có thể là em sai? Em xin lỗi… nhưng…. Rồi yên lặng, rồi suy ngẫm. Sự yên lặng dành cho chữ thì:… riêng và chữ thì… chung. Cảm ơn chị em. Mới tản mạn chữ thì trên lĩnh vực tình cảm và tâm sự của vài chị em mà đã gây cấn, phong phú. Đã có thể rút ra một cái đấy cho chị em và cả các đáng mày râu. Giá có nhiều chữ thì trên nhiễu lĩnh vực.. giá có nhà học giả nào để công làm một cuốn sách tậ hợp các tình huống cho riêng một chữ thì… thì hay biết mấy?
Đối chất
Người ấy kiện ra tòa tay lái xe ô tô đã đâm ô tô vào ông ta khi ông ta đang cưỡi lừa đi bên lề đường. Luật sư của người lái xe xin phép hỏi: Thưa ngày Smit, ngài đã nói hết tình tiết sự việt. Theo biên bản tai nạn giao thông, ngài có nói với điều tra viên rằng: “May quá, tôi không hề hấn gì”. Thưa! Có thực ngài nói vậy?
Thực chứ sao không! Cảnh sát đến thấy con lừa của tôi hầu như bị giật nát 2 đùi sau. Viên cảnh sát rút súng bắn đoàng một phát theo đúng tinh thần thượng võ để đỡ đau đớn vô ích cho con vật. Rồi cảnh sát hỏi ngay tôi: “Ông có hề hấn gì không?”. Tôi chỉ giật mình, kiểm lại toàn thân không bị đạn làm sờn da chút nào nên trả lời: “May quá, tôi không hề hấn gì!”. Đến đây, luật sư của người lái xe nói: Thưa, vậy là tòa đã nghe rõ lời người bị hại, tôi không hỏi thêm gì! (An Thúy – Theo tạp chí độc giả Trung Quốc 99.4)
Sự tưởng tượng đó sẽ dẫn Sherlock Holmes đến một giả thuyết có xác suất thực tiễn lớn nhất, hoặc nói cách khác, sau khi loại trừ những giả thuyết khác thì giả quyết còn lại chính là vấn đề mà ta tìm kiếm, cho dù giả thuyết đó có thể vô lý tới mức nào chăng nữa. Sherlock Holmes đã thực hiện hoàn chỉnh nguyên tắc đó với đầy đủ khía cạnh đạo lý của mình. Anh là kẻ thù của bọn tội phạm và là người bạn của nhân dân lao động. Đã không ít lần, Sherlock Holmes tự cho phép mình vượt lên trên luật pháp nước Anh để đột nhập trái phép vào nhà một tên tống tiền hoặc bỏ qua tội trạng cho những đối tượng mà anh xác định rằng động cơ phạm tội của họ là trừ khử cái ác. Tính thiện trong con người của Sherlock Holmes là như thế… Cho đến nay và có lẽ rất lâu sau này, những tác phẩm của Conan Doyle vẫn còn được nhớ đến và mang giá trị nhân bản, nghiệp vụ và dự báo.
Nguyễn Thị Vân-Sức khỏe & Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – Số 57(869)1998