Đại hạn

Ở trên trời, hôm ấy Ngọc Hoàng đang hội quần thần yến tiệc tại điện Linh Tiêu; bỗng nghe quân canh nửa Nam Thiên vào báo: “Muôn tâu, Cóc đã lại lên trời…”. Ngọc Hoàng lật đật ra đón thì thấy Cóc đang đứng trước cổng trời với dáng điệu ảo não, bèn hỏi:
Không lẽ hạ giới lại hạn hán, nên cậu mới lên đây?
Cóc buồn bã đáp: Không phải chuyện ấy, mà vì trước nay dương gian đương nhiên giở chứng, có thú vui, hưởng thụ kỳ quái. Bao nhiêu mèo bị bắt, câu trộm bằng sạch rồi bị đưa vào các quán Tiểu hổ; còn rắn, trước một số ít thì bắt để ngâm cái thứ rượu ông uống bà khen gì gì đó; còn nay hàng ngàn vạn con, bất kể chủng loại, được tuồn cho nhà hàng đặc sản, phục vụ những kẻ thừa tiền. Dùng trong nước không hết, đem bán lậu cho nước ngoài để lấy đô la. Báo hại cho những kho đụn cùng hàng vạn héc ta lúa bị giặc chuột hoành hành, phá hoại. Đến như họ hàng nhà ta là ếch, nhái cũng bị lùa hết, đem xuất trái phép qua biên giới; hoa màu bị sâu phá hại, dòng giống ta sắp tuyệt chủng, thử hỏi có đau lòng không hở giời!
Lần này, cậu lên một mình thôi sao?
Hừ! dưới ấy còn mấy ai nữa đâu mà chả một mình. Mèo, Rắn đã vậy, còn Gấu, Hổ, Trăn bị bắt rút mật, lột da, nấu cao; dành cho ông già bà cả, đau yếu đã đành, đằng này chỉ béo cho đám người rửng mỡ. Nay ta đơn độc lên đây, kêu cầu Ngài ra tay trị lũ người xấu kia, chứ không thì…
Việc ấy hẵng từ từ. Mấy khi cậu lên, mời vào trong kia làm hớp bia, thưởng thức sản vật hạ giới vừa đem biếu ta. Nhiều món lạ lắm, họ gọi là gì nhỉ…? À, phải rồi! thịt mèo nấu si vê này, chả mèo này, rồi chả rắn vùng Lệ Mật, ếch nấu măng, ếch tẩm bột, ốc, lươn om xào, thịt ba ba, tay gấu, gân hổ hầm,… Nhiều, nhiều thứ lắm.
Nói đến đấy, Ngọc Hoàng nhìn lại đã thấy Cóc xỉu từ bao giờ rồi!
Một thầy thuốc với nhà thơ Quang Dũng
(Nhân 10 năm ngày mất hà thơ Quang Dũng)
Đại tá – Phó Giáo sư Ngô Vị Hùng chủ nhiệm khoa Vi sinh bệnh Trung ương kỷ quân đội 108 là người có nhiều kỷ niệm với nhà thơ Quang Dũng khi ông còn tuổi thiếu niên, ngày gia đình ông tản cư năm 1948 ở Thôn Phù Lưu Chanh, huyện Kim Bảng, Tỉnh Hà Nam nơi ra đời của bài thơ Tây Tiến.
Giáo sư Ngô Vi Hùng khi mới 15 tuổi, còn đang đi học, đã được Quang Dũng dắt tay ra ven đê ngồi đọc cho nghe bài thơ Tây Tiến.
Phù Lưu Chanh là điển hình một cảnh quê Việt Nam, ở đây có đầm sen miếu cổ và rặng nhãn ven đê cùng với những cánh đồng lúa vàng tít tắp. Ở đây ngày đầu toàn quốc kháng chiến có đặt hai cơ sở y tế do hai nhà khoa học tài năng là giáo sư Trần Hữu Tước và Tôn Thất Hoạt phụ trách, một số sinh viên trường thuốc tham gia phục vụ nay là những giáo sư tiến sĩ ngành y nổi tiếng. Ở đây còn có trường thiếu sinh quân của khu, do đó Quang Dũng thường đi công tác về trường và gặp gia đình giáo sư Ngô Vi Hùng tản cư ở đây. Hai cụ thân sinh của ông coi Quang Dũng như người con lớn trong gia đình. Có lần Quang Dũng đưa cả nhà thơ Huyền Kiêu đến chơi. Ông Hùng còn nhớ hai nhà thơ đi bắn được một chú chim và đem về nấu cháo sì sụp đến khuya. Quang Dũng chỉ về phía xa nơi có ngọn núi Ba Vì và kể lại nguồn cảm hứng của mình khi sáng tác bài Ba Vì mờ cao ông đã nói những cảm xúc của ông về Ba Vì, vì nơi đó là quê ông, năm 1947 ông là đại đội trưởng phụ trách đơn vị cất giấu khí tài ở chân núi Ba Vì, ông coi Ba Vì như một suối thơ.
Ba Vì ơi! Thu mùa xưa, tà áo em màu lam…
Đó là một câu hát trong bài mà Quang Dũng thường hát cho ông nghe. Những cảm xúc ban đầu của ông về tài năng và tình cảm của nhà thơ Quang Dũng vẫn ghi khắc trong ông. Năm 1950 ông vào bộ đội, và tình cờ đến năm 1951 ông lại được gặp Quang Dũng vào thăm ông đang tản cư ở Nhiễn Thôn huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, Quang Dũng đến dự đám cưới của người anh trai cả ông, cùng đi có ca sĩ Quang Hưng ngày ấy còn rất trẻ và nhà đạo diễn điện ảnh Lưu Xuân Thư ngày ấy cũng mới 17 tuổi. Trong tấm ảnh chụp năm 1951, Quang Dũng đứng bên cụ thân sinh ra ông, bức ảnh ấy ông vẫn giữ đến ngày nay.
50 năm nhìn lại, 50 năm nhớ lại về bài thơ Tây Tiến. Khi qua đời tháng 10/1988 cách đây đúng mười năm Quang Dũng chưa hề biết rằng bài thơ anh lại được khắc vào bia đá cùng với bia chiến tích của trung đoàn Tây Tiến, nhân dân các dân tộc Mai Châu, Lạc Sơn, Hòa Bình đời đời ghi nhớ công ơn các liệt sĩ Tây Tiến đã hy sinh trong nhiệm vụ bảo vệ biên cương. Từ tuổi thiếu niên đến giờ giáo sư Ngô Vi Hùng vẫn nhớ hình ảnh Quang Dũng, một anh bộ đội Cụ Hồ, một bài thơ tài năng. Ông thấy đó là một con người ông vừa mến vừa thương lại vừa kính phục.
Nguyễn Văn Vĩnh –Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998