Lo lắng cho tương lai

Trái ngược với không khí náo nhiệt sôi nổi Tiger Cup mới kết thúc. Giải bóng đá U18 toàn quốc diễn ra và kết thúc một cách lặng lẽ. Ngoại trừ trận chung kết giữa đội tuyển Hà Nội gặp đội Câu lạc bộ quân đội là số lượng khán giả còn tương đối không, còn lại các trận đấu chỉ dưới 1.000 khán giả cho thấy việc đội tuyển quốc gia không giành được chức vô địch Tiger Cup vừa rồi đã làm mất đi nhiệt tình đến với sân cỏ của đông đảo người hâm mộ. Thật ra một điều ai cũng thấy được rằng là đằng sau đội tuyển quốc gia là một lỗ hổng, mà lỗ hổng này còn thì bóng đá Việt Nam sẽ rất khó khăn trong việc đi lên. Chính vì vậy mà các giải bóng đá dành cho lứa tuổi U16, U18 (đặc biệt U18) là điều kiện để các cầu thủ trẻ tự khẳng định mình, chính họ sẽ là lớp hậu duệ, kế cận cho các bậc đàn anh, niềm hy vọng của nền bóng đá nước nhà. Thế nhưng chúng ta càng cảm thấy lo lắng cho bóng đá Việt Nam khi mà những gì các đội bóng U18 thể hiện tại giải lần này đã không gây được ấn tượng gì. Điều cũng rất cần nói lại vòng chung kết lần này đã có sự thay đổi về bất ngờ về thời gian tổ chức (trước dự kiến đầu tháng 10) song lại tổ chức đầu tháng 9, chính vì thế mà hầu hết các đội đều không có thời gian chuẩn bị chu đáo, làm ảnh hưởng nhiều đến chất lượng chuyên môn của toàn giải. Trước hết chúng ta thấy được là đội Câu lạc bộ quân đội giành được chức vô địch tại giải này hoàn toàn xứng đáng, có thể nói các cầu thủ trẻ quân đội đã được chuẩn bị chu đáo nhất, cộng với sự đào tạo cơ bản là nhân tố góp phần tạo nên thắng lợi cuối cùng của đội này, trong trận chung kết gặp đội tuyển Hà Nội, thế trận luôn được các cầu thủ trẻ quân đội cầm chịch, họ kết hợp rất tốt giữa những đường chuyền ngắn ở cự ly trung bình hay các đường bóng dài dọc theo hai biên để các tiền vệ luôn tham gia áp sát, uy hiếp khung thành đối phương cho thấy họ là đội bóng có đấu pháp hợp lý nhất trong số các đội tham dự và Câu lạc bộ quân đội vẫn là nơi đào tạo tốt nhất về bóng đá của cả nước. Trước hết là chúng ta hãy cùng nhau đề cập đến vấn đề thể lực, có thể do nguyên nhân khách quan là cường độ thi đấu 2 ngày/ 1 trận cộng với thời tiết oi nóng đã làm sức bền của các cầu thủ giảm nhanh chóng, kèm những nguyên nhân như quá trình tích lũy thể lực chưa để và chế độ dinh dưỡng còn thiếu, chưa hợp lý? Chỉ có đội Câu lạc bộ quân đội và Nghệ An có vẻ sung sức. Thứ đến là kỹ thuật cơ bản của các cầu thủ tại giải này còn khá nhiều khiếm khuyết, đáng nhẽ ra ở vào lứa tuổi 18 thì các cầu thủ đã phải đạt tới độ chín của kỹ thuật cơ bản, vậy mà đại đa số các cầu thủ có vẻ rất khó khăn trong việc chuyền bóng cũng như khống chế bóng đều phải mất nhiều nhịp, mặc dù những đường chuyền của đồng đội cho họ không mấy khó, một số cầu thủ có khả năng kỹ năng, chuyền bóng tốt thì lại là con số ít như: Đặng Thanh Phương, Trần Anh Tuấn, Vũ Bản Thắng, Nguyễn Minh Tuấn (Câu lạc bộ quân đội), Nguyễn Thanh Tùng (Hà Nội), Văn Sĩ Linh, Phan Thanh Hoàn (Nghệ An)… Nếu nhìn vào giải U18 một cách nghiêm túc thì lực lượng kế thừa cho nền bóng đá nước nhà không mấy sáng sủa. Một số cầu thủ chơi tương đối tốt, kỹ thuật cơ bản khá hoàn hảo thì lại rất bất lợi về thể hình, điều đó sẽ làm hạn chế nhiều đến việc họ phải thi đấu trong bóng đá hiện đại.
Tương lai bóng đá Việt Nam phụ thuộc nhiều vào thế hệ các cầu thủ trẻ, vậy mà những gì các đội tuyển U18 thể hiện vừa qua làm nhiều mộ điều phải chạnh lòng suy nghĩ rằng họ sẽ làm được gì cho bóng đá nước nhà trong tương lai?
Ánh Ngọc –Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998