Nếp sống văn hóa trong bệnh viện

Văn hóa trong y tế cần được quan tâm vì y tế một ngành khoa học nhân văn. Trước mỗi con người, mỗi cộng đồng và toàn xã hội. Bệnh viện lại là bộ mặt của ngành y tế. Trăm năm trước kể từ khi nước ta có cơ sở khám chữa bệnh tập trung nó đã mang cái tên trìu mến là “Nhà thương”. Đã là nhà thương thì phải đong đầy tình thương. Vì vậy văn hóa trong Bệnh viện trước hết phải hướng về mục đích chung trị bệnh cứu người như Bác Hồ đã dậy. Không chỉ có người làm y tế mà mọi công nhân viên chức bệnh viện đều phải coi đau đớn của người bệnh như chính mình đau đớn, thương yêu quý trọng người bệnh như ruột thịt của mình, chấp hành nghiêm pháp luật và quy chế bệnh viện, không cứa quyền phiền hà với mọi người.
Bác sĩ điều trị phải tính toán cân nhắc “Dùng thuốc như dùng binh”, không phải cứ đắp thuốc vào là bệnh gì cũng khỏi. Đừng vì kinh phí hạn hẹp mà để người nghèo không được chữa bệnh, người có công không được phục vụ chu đáo. Cốt lõi của văn hóa trong Bệnh viện được kết tinh vào mười hai điều y đức là nền tảng của văn hóa. Nếu còn cái cảnh người ốm phải “Bồi dưỡng” người khỏe, người bệnh phải nằm đôi, nằm ba, người nhà đi theo phải nằm vạ vật nhếch nhác thì có khác gì cái chợ. Nếu còn cái cảnh bán thuốc như bán rau, ốm đau không thăm khám thì còn đâu là nhà thương còn đâu là ưu việt đâu là văn hóa văn minh.
Về phía người bệnh và người nhà vì ốm đau mới phải vào viện và chắc ai cũng mong thầy gặp thuốc, mong được chăm sóc tốt chữa trị nhanh, đỡ tốn tiền, đỡ phiền hà thế thì trước hết phải tôn trọng thầy thuốc tôn trọng nhân viên Bệnh viện chứ không chỉ kính trọng mấy ông Bác sĩ mấy nhà lãnh đạo, bởi vì kết quả chữa bệnh ngày nay là của cả tập thể có sự góp phần của người quét rác, người gác cổng. Nếu biết ơn một vài người nào đó cũng là nét đẹp truyền thống nhưng thiếu gì cách thể hiện văn minh, văn hóa mà phải đem gói vào “phong bì” Điều cần thiết nhất đối với mỗi người bệnh và người nhà là chấp hành tốt nội quy, quy chế Bệnh viện, thực hiện chỉ định của thầy thuốc và phải cùng với Công nhân viên chức Bệnh viện giữ gìn tốt cảnh quan môi trường Bệnh viện.
Chuyện người bệnh phải góp một phần viện phí cũng đừng coi đây là một sự sòng phẳng: “Thuận mua vừa bán” vì có ai mua được sức khỏe. Cứu sống được một mạng người, chữa lành được một căn bệnh là vô giá và cũng đừng ai quan niệm đây là cơ chế thị trường. Thị trường hóa ngành y tế là một quan niệm sai lầm thiếu văn hóa, đưa phong bì để phục vụ tốt hơn thì lại càng không phải. Dù chất xám có là hàng hóa thì cũng không dễ mua, dễ bán như mặt hàng rau quả được. Vậy mỗi người chúng ta khi đến bệnh viện hãy mang theo cả tình thương và nét đẹp văn hóa ngàn xưa “Lời chào cao hơn mâm cổ”. Người ốm rất cần sự ngọt ngào an ủi, người khỏe cũng rất cần lời khích lệ động viên.
Xây dựng một nếp sống văn hóa lành mạnh, đậm đà bản sắc dân tộc trong Bệnh viện là một yêu cầu bức xúc trước mắt cũng như lâu dài nó đòi hỏi phải có sự đầu tư tập trung của Nhà nước của cơ quan đoàn thể và cả cộng đồng và ngay bây giờ là nhận thức của Cán bộ công nhân viên Bệnh viện là nhận thức của người bệnh và người nhà. Nếu chúng ta cùng thống nhất nhận thức, cùng đồng tâm trong hành động thì chắc chắn chúng ta sẽ có một nhà thương đầy ắp tình thương.
BS. Hoàng Ngọc Lập –Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998