Khi trận đấu hai bên đều quyết thua

Tất nhiên, trong một trận cầu, hai bên đều quyết thua thì không thể gọi là một “trận” theo đúng nghĩa của nó. Cuộc gặp cuối cùng của bảng A trên sân Thống Nhất giữa Thái Lan và Indonesia được quá nhiều người hâm mộ và báo chí tỏ thái độ phẫn nộ, có lẽ chẳng cần nói thêm. Điều cần nói là tại sao lại có thể có một trận như thế và có cách nào biến chiến thuật của hai đội theo hướng tích cực, chơi hết mình, quyết giành chiến thắng?
Thể thao, đặc biệt là bóng đá luôn ẩn chứa yếu tố bất ngờ. Bất ngờ trong khán giả và bất ngờ chiến thắng trong mỗi đội. Ở trận Thái Lan – Indonesia đã không còn sự bất ngờ với hai đội khi cầm chắc vé vào bán kết (trừ trường hợp đột biến khi Indonesia thắng đậm Thái Lan 3,4 bàn cách biệt). Ngay cả trường hợp đột biến này cũng rất khó xảy ra khi cả hai đội cần giữ sức khỏe, bảo vệ cặp giò để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Với khán giả, một trận đấu tẻ nhạt, ít lỗi 12 cũng đã được lường trước nhưng họ phẫn nộ vì các kịch sĩ trên sân cỏ diễn quá tồi và quá coi thường khán giả mà thôi.
Nút của vấn đề chính là sự di chuyển. Tôi thông cảm với hai đội ngại ra Hà Nội vì mất đứt nửa ngày di chuyển, mệt mỏi rồi làm quen với sân bãi. Chưa kể ra Hà Nội phải đấu thêm với khán giả bằng 4/3 sân Thống Nhất. Ngay trận Việt Nam – Malaysia, tôi chỉ mong đội tuyển ta thắng đối thủ một bàn vì thắng 3 bàn thì dứt khoát xách vali vào Thành phố Hồ Chí Minh. Thắng 2 bàn phải bốc thăm ngộ nhỡ ta đứng đầu bảng… Từ xưa, binh pháp Tôn Tử đã dạy Đem quân nhàn đấu với quân từ xa tới đã nắm chắc nửa phần thắng. Thế là cả hai bảng, ai cũng sợ đứng đầu bảng. Nếu Ban tổ chức quy định ngược lại như nhất bảng A gặp nhì bảng B tại Sân vận động Thống Nhất và Nhất bảng B gặp thì bảng A tại Sân vận động Hà Nội thì có lẽ tình hình sẽ khác.
Vấn đề thứ hai là nếu như các bảng ở hai sân cùng thi đấu một ngày thì tính bất ngờ sẽ cao hơn. Phải chăng chỉ vì lý do dân được xem truyền hình trực tiếp các trận, khỏi phải xem phát lại trận cùng giờ?
Tôi không bênh vực hai đội Thái Lan và Indonesia nhưng từ một cuộc gặp tẻ nhạt này (không phải là trận đấu tẻ nhạt) lại lan man nghĩ đến cơ chế. Tội phạm ở ta gia tăng trước hết là tại… tội phạm nhưng nếu luật pháp, quản lý chặt chẽ hơn hẳn tội phạm sẽ giảm. Bóng đá với cuộc đời thực đâu có khác biệt nhau. Có ý kiến không công nhận trận đấu nhưng nếu vẫn giữ nguyên lịch của Ban tổ chức thì nếu đấu lại liệu có khác đi hay chỉ làm các nghệ sĩ kịch trên sân cỏ diễn và lừa khán giả tinh vi hơn? Một anh bạn đùa: Không khéo nếu đấu lại thì hai đội ra sức bảo vệ khung thành đối phương! Rất may trận đấu được công nhận và giải Tiger Cup không bị vỡ.
Lần đầu tiên khán giả gặp một trận gọi là “trận đấu” mà hai bên đều quyết thua nhưng ở ta, những trận đấu khác như thế liệu có hiếm?
Vì như bao doanh nghiệp cố tình lỗ vốn, bao nhiêu ngân hàng cố tình cho vay sai nguyên tắc để gây thất thoát, nợ khó đòi, bao nhiêu kẻ quyết vay không để chiến thắng trong kinh doanh mà để sau này… bùng! Nho nhỏ như một anh phòng thuế gặp chủ nhà hàng thì nhà hàng cũng quyết nhận “lỗ” và nhân viên tính thuế cũng quyết “hòa”. Cuối cùng, chỉ có nhân dân và nhà nước bị lừa, chịu thiệt. Những kẻ “quyết thua” ẵm đầy túi khi mục đích phía trước đã đạt được. Và chắc chắn họ “diễn” hay hơn các cầu thủ Thái Lan – Indonesia nhiều!
Phải làm gì với những “cầu thủ” này!
Lê Quý – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998