Cuộc gặp không hẹn trước

Hơi bất ngờ và không hẹn trước, song bác sĩ Lý Ngọc Kính – Giám đốc Sở y tế Thái Nguyên vẫn không quên khoe ngay 100% các trạm y tế xã trong tỉnh đã mua báo Sức khỏe & Đời sống…
Cảm ơn anh đã tạo điều kiện…
Không, không! Cái chính là báo các chị đã đổi mới, phản ánh kịp thời chính xác mọi vấn đề trong ngành, lại rất gần gũi với cơ sở nên đã thay chúng tôi bày tỏ mọi nỗi niềm của chúng tôi… phải nói là giờ đây đọc báo đã thành một nhu cầu không thể thiếu được của mỗi cán bộ y tế.
Vâng! Chính vì lẽ này, có việc đến đây là chúng tôi không thể không tranh thủ ghi nhanh một vài nét thời sự riêng của y té tỉnh nhà.
“Riêng” thì cũng vẫn nằm trong cái “chung” của cả nước hiện nay thôi. Đó là dịch bệnh mùa hè, ngộ độc thực phẩm. Việc sử dụng an toàn hợp lý thuốc trong các bệnh viện, vấn đề y tế cơ sở…
Năm nay, khí hậu thay đổi bất thường, nên Thái Nguyên số người sốt không rõ nguyên nhân do nóng khá cao. Cũng có một số ca hội chứng não cấp, nhưng không phải là viêm não Nhật Bản. Còn các bệnh khác như sốt xuất huyết, sốt rét, bệnh đại, tiêu chảy…hay rộ lên về mùa này, nhưng do chúng tôi có kế hoạch chủ động phòng chống tốt nên chỉ xảy ra lác đác. Riêng ngộ độc thực phẩm thì đáng lo ngại, nhất là ngộ độc do hóa chất trừ sâu. Tính đầu năm đến nay toàn tỉnh đã xảy ra 54 vụ ngộ độc thực phẩm làm 74 người phải vào bệnh viện cấp cứu, trong đó 2 người đã chết. Chúng tôi nghĩ đến ¾ số vụ ngộ độc này là do hóa chất trừ sâu, nhưng không thể kết luận chính xác được vì không có máy móc xét nghiệm, mà gửi về trung ương làm thì rất tốn kém. Chúng tôi đã thực hiện nhiều biện pháp để đối phó nhưng chưa có luật, thiếu phương tiện xét nghiệm, có kiểm tra nhưng không dựa vào đâu để có hình thức thưởng phạt nên mọi cố gắng đều rất hạn chế. Thái Nguyên chưa có cửa hàng rau sạch, nên nhiều nhà có đất thì quay lại trồng rau để tự cung tự cấp, thậm chí nhiều nhà cao tầng mang đất lên tầng thượng để trồng rau. Còn không có đát mà lo xa thì đành chọn bí, măng làm móc chủ lực.
Về y tế cơ sở nghe nói 65% số xã ở Thái Nguyên đã có bác sĩ…
Và đến năm 2002 con số này sẽ là 100%. Đội ngũ y tế tuyến xã có thể tạm yên tâm, nhưng là tỉnh miền núi nên màng lưới y tế thôn bản ở đây rất quan trọng. Chúng tôi đang gấp rút đào tạo y tế cho thôn bản nên hiện nay có 2005/3500 thôn, bản có y tế…
Càng nghe giám đốc nói mới càng thấy hấp dẫn, tôi bỗng sực nhớ đến câu nói nửa đùa, nửa thật của một cán bộ ở đây “Từ ngày tách tỉnh, chúng tôi như bị bỏ quên, mọi xe cộ cứ chạy tuột lên Bắc Cạn…”. Thế nhưng ngoài kia đã thấp thoáng nhiều bóng người – khách hẹn trong “kế hoạch” của giám đốc, chúng tôi đành luyến tiếc chia tay hẹn đến cuộc gặp sau sẽ được tìm hiểu và giới thiệu trọn vẹn về sự nghiệp y tế ở đây.
HN – Sức khỏe&Đời sống/ Bộ Y tế – Hà Nội – 1998