Mưa quài buồn quá, đã vại chào giá chụp hình rớt quài hà, bạn nào rảnh mua giùm hình này zề chưng đi Đức cám ơn…

Mưa quài buồn quá, đã vại chào giá chụp hình rớt quài hà, bạn nào rảnh mua giùm hình này zề chưng đi Đức cám ơn lắm nha :), kích thước tùy chọn nha, chà bá cũng được mà nhỏ nhỏ cũng được ha, nhìn kỹ i đẹp lắm á có chái tim <3 ở giữa luôn đó (feeling): Thời buổi lấy sức làm lời mỗi lần báo giá trọn đời...chia tay 🙂

Một ngày trôi qua, bận rộn với những điều hạnh phúc :, Sáng sớm nhận được quyền sách “Mây” của Bs Vô Thường…

Một ngày trôi qua, bận rộn với những điều hạnh phúc :
Sáng sớm nhận được quyền sách “Mây” của Bs Vô Thường với chử ký & câu thơ đề tặng của chính Bs trong sách “Tâm an muôn sự sẽ an”
9g Cafe trong khuôn viên clb Lan Anh, chia sẻ cv, kế hoạch, dự án BĐS đầy tiềm năng, nhiều cơ hội & cuộc sống đời thường với một người bạn bậc thầy trong ngành.
10:30 Nhận được quà & một lẳng hoa mừng SN trước từ vc anh chị Thạnh _ Ngọ, “ko chỉ là quà mà là một tình cảm yêu thương” ❤️
11:30g Lấy thư mời làm visa đi Châu Âu plan vào tháng 9/2017 cùng cô bạn thân ở ct Resort Vacations
12g Gặp nhau thường xuyên vậy mà hai chị em vẫn tỉ tê tâm sự chuyện đông chuyện tây hơn 3g đồng hồ ngồi đồng ở sảnh hotel 5 sao TSN
Buổi chiều đi bụi với hai cô nàng xinh đẹp, cơm hàng cháo chợ vĩa hè, uống cafe Bụi, lên kế hoạch du lịch đi Cam hay Thai & buổi tối ngồi nghe con trai Út Ù hát tình ca cùng hai cô bạn thân .
Cuộc đời vẫn đẹp như mơ, thật đúng khi tâm an muôn sự sẽ An

Tiếp tục trao đổi với PV tối 19-7, TS Nguyễn Tác An khẳng định đơn vị tư vấn của dự án là Công ty Cổ phần Tư…

Tiếp tục trao đổi với PV tối 19-7, TS Nguyễn Tác An khẳng định đơn vị tư vấn của dự án là Công ty Cổ phần Tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam cũng chưa bao giờ liên lạc hay mời ông tham gia thực hiện dự án trên.
TS An cho hay ông tiếp tục liên lạc với một số người ông quen biết và một số người khác có tên trong danh sách nêu trên và họ đều khẳng định không tham gia. “Việc tự tiện lấy tên các nhà khoa học đưa vào dự án, nếu có là rất nguy hiểm. Tôi cho rằng nếu sự thật như thế thì đây là sự việc rất nghiêm trọng và tôi sẽ làm đến nơi đến chốn” – TS An bức xúc nói.
——————————————
Oh hóa ra là có một số ít cán bộ cộng sản nói dối vậy mà mình không biết, mình cứ tưởng khác cơ 🙂

Quạt hướng trục công nghiệp

Cũng giống như các loại quạt công nghiệp khác thì quạt hướng trục công nghiệp cũng được dùng với chức năng thông gió. Vậy chúng có điểm gì khác so với các loại quạt thông thường khác. Hãy cùng chúng tôi đi tìm hiểu nguyên lí hoạt động cũng như các kinh nghiệm để sử dụng quạt một cách hiệu quả nhất thông qua các thông tin ở bài viết sau đây.

Continue reading “Quạt hướng trục công nghiệp”

Cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác mở ra, ta chui qua cánh cửa mở ra đó thì lại gặp một cánh cửa đóng lại,…

Cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác mở ra, ta chui qua cánh cửa mở ra đó thì lại gặp một cánh cửa đóng lại, cánh cửa đó đóng lại thì lại có cánh cửa khác mở ra, ta lại chui qua cánh cửa khác mở ra đó tạ “lợi” gặp một cánh cửa đóng “lợi” cái gòi ta “lợi” thái một cánh cửa khác mở za, cứ thế cứ thế thì ta nhận za là ta đã lạc cmn trong ma trận zồi.
Tui thích thì tui nhảm hihi

33 năm đi khiếu nại, thế nhưng hơn 2ha đất có giấy tờ sở hữu cũ giờ được thừa nhận 1,1ha quy ra tiền chỉ 440…

33 năm đi khiếu nại, thế nhưng hơn 2ha đất có giấy tờ sở hữu cũ giờ được thừa nhận 1,1ha quy ra tiền chỉ 440 triệu đồng – không đủ tiền mua tem và xe cộ cho hành trình khiếu nại. Và ngạc nhiên nhất là từ tranh chấp đất của những người dân với nhau, cuối cùng Nhà nước lại dùng ngân sách bồi thường! Chuyện đang diễn ra tại tỉnh Long An.
——————-> Những dòng trên trích từ báo Sài Gòn giải phóng, tờ báo của đảng bộ và Nhân Dân thành phố HCM nha, không phải tui nói nha 🙂 Mai Trong Nghi

Tình yêu của lính, Thơ: Trần Anh Tú, CƯỚI Ở TRƯỜNG SƠN, Không thể nào quên được cặp tân hôn, Từ đám cưới ở…

Tình yêu của lính
Thơ: Trần Anh Tú
CƯỚI Ở TRƯỜNG SƠN
Không thể nào quên được cặp tân hôn
Từ đám cưới ở Trường Sơn thuở trước
Người đến dự tặng nụ cười rạo rực
Cả hôn trường áo lính đã sờn vai
Bàn nứa kê, nước suối đựng lưng chai
Rót dè dặt nửa bát keng trong vắt
Không phong bì, chỉ dăm ba câu hát
Mà tình yêu người lính quện vào nhau.
Cưới trong rừng thiếu nón tặng cô dâu
Thiếu nhẫn cưới, thiếu mẹ cha thả gối
Trạm giao liên, quân vào ra rất vội
Nụ hôn nồng gắng nhịn để thay ca.
Ra bờ khe môn thục hái về nhà
Tuần trăng mật lương khô dâng chiều vợ
Người lính ấy giờ đây không còn nữa
Mũ tai bèo gói lại nhớ… vầng trăng
Tôi về thăm giường cưới chỗ anh nằm
Bờ khe ấy cây rừng nghiêng bóng lá
Nước vẫn chảy ngọn xuôi dòng là lạ
Nhớ thương người Lễ cưới ở Trường Sơn.
CHUYỆN …. CỦA LÍNH…
Chẳng biết tình yêu là gì mà bao nhiêu nhà văn, nhà thơ tốn đến bao nhiêu công sức, giấy mực để viết để ca ngợi…và để đau buồn, thổn thức…đối với mình tình yêu có nhiều loại…Cao quý hơn hết là tình yêu quy hương, đất nước…Tình yêu gia đình, bạn bè cũng là một cảm xúc không thể thiếu được của mỗi con ngườ…
Nhưng bây giờ tôi và các bạn hãy bình luận một chút đến tình yêu đôi lứa…thì thật là tuyệt diệu….nó không thanh, không sắc, không âm, nói cách khách không tượng hình cũng chẳng tượng thanh…mà nó là thứ…trú ngụ ở con tim…gây ra những hội chứng loạn nhịp và những cảm xúc vui buồn khác nhau…Có những người nói rằng tình yêu phải qua tìm hiểu…phải có thời gian…Nhưng một số người khác lại bàn về tình yêu sét đánh….ôi cả cảm giác tình yêu sét đáng mới tuyệt làm sao, nó làm cho bạn tê liệt toàn thân, không còn sức kháng cự…và bạn bị hạ đo ván ngay, ngà gục ngay vô điều kiện…Các bạn lại bảo mình tán phét….cũng rất có thể….nhưng cũng có thể mình đã trải nghiệm chăng….nói thật chết liền…
Thôi hãy dừng lại để mình kể cho ban nghe về tình yêu của lính nhé…
Nhắc lại chuyện tình yêu cảu Lính mình lại nhớ đến một lần nhà văn Lê Lựu đến thăm cơ quan mình, nghe Nhà văn nói về tình yêu của Lính mình cũng thấy hay…nhưng có lẻ chưa lột tả hết được…tình yêu ấy như thế nào…cảm nhận này chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, nhất là chiến sỹ gái như mình…
Mỗi người chỉ có một trái tim để yêu thương…đối với cánh lính thời ấy, trái tim của họ tràn đầy nhiệt huyết, tràn ngâp tình yêu quy hương, đất nước và với một mong mỏi nhất là Quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ để giải phóng miền nam ruột thịt, thống nhất đất nước…Khi trái tim đã tràn ngập tình yêu tổ quốc, liệu còn chổ nào cho tình yêu đôi lứa chăng…Vẫn có mình cam đoan với các bạn là vậy. Nhưng…
Tình yêu của lính thường bị dồn ép lại….trong trái tim nhỏ bé của mỗi người ngày ấy thường để tình yêu tổ quốc lên trên hết…nói thì các bạn lại bảo sáo rỗng nhưng đó là sự thật…Ngày ấy, mình cũng là một thiếu nữ…chứ bộ, cũng có cảm xúc và cũng thích được yêu và có tình yêu đẹp…nhưng chẳng hiểu sao…cho đến năm 22 tuổi mình vẫn chẳng biết tình yêu là gì…mà cho đến tận hôm nay mình cũng không dám nói mạnh là mình đã biết…thế mới chán…Khi đang trong chiến trường, mình đã thấy các đồng chí của mình đã có những tình yêu đẹp…Đặc biệt là cánh lính thông tin….tình yêu đi qua 2 đầu nổi nhớ qua tổng đài hữu tuyến 40 số….đồng chí của mình những chị người Khu 3( lúc đó bọn mình gọi như vậy) có giọng nói ngọt như mía lùi…đống chí nam nào nghe nói một 2 lần quan thông tin hữu tuyến đều nghiện…hết. Mình còn nhớ một lần có một chị kể lại cho mình rằng chị ấy đã yêu suốt nữa năm một đồng chí công binh nào đó…chắc chắn là một xếp đại đội hay tiểu đoàn gì đó…hàng ngày 2 người vẫn nói chuyện với nhau qua đường dây hữu tuyến…thế rồi một ngày đống chí nam hẹn chị đến một địa điểm để gặp mặt nhau…chàng bảo nàng háy buộc một cái khăn tay vào cánh tay trái để dễ bề nhận ra nhau…Nàng ra đi trong bao nhiêu niềm mong ước được gặp chàng….được cùng chàng đi hết khoảng đời còn lại…có những đứa con xonh đẹp…Thế nhưng cuộc đời vẫn thật trớ trêu….nàng đến điểm hẹn….với một cái khăn phiêu…tím buộc trên cánh tay phải….đợi chàng…Nơi điển hẹn hết đoàn quân này đi qua, lại đến thanh nhiên xung phong, dân quân hỏa tuyến… Nhưng chẳng thấy ai đến hỏi nàng…nàng đau khổ tột đỉnh trở về đơn vị đắp chăn khóc thầm…những giọt nước mắt đau khổ lăn trên gò má…với nước da xanh xao vì bị sốt rét rừng già hành hạ…Sau đó cánh lính công binh kháo nhau rằng người lính đó đã đến…nhưng không dám ra mặt nhận người yêu…vì người tình trong mộng của anh là một người khác…xinh đẹp, trẻ trung, khỏe mạnh và có giọng nói hút hồn, có mái tóc dài thướt tha…Còn người con gái mà anh nhìn thấy ở đại ngàn Trường Sơn lúc đó lại quá khác xa với những gì anh thường nghỉ đến: Mái tóc lưa thưa…rụng gần hết, nước da xanh xao, cập mắt thâm quầng….và đặc biệt không còn là một thiếu nữ ở độ tuổi đôi mươi…(bởi lúc đó chị đã đi lính được 7 năm, tuổi cũng gần xấp xỉ ba mươi)…Anh biết mình có lỗi nhưng trái tim anh đã không còn rung động như khi anh nghe nàng nói chuyện qua tổng đài…Ôi…tình yêu muôn thủa….đàn ông vẫn yêu bằng mắt…là như vậy…
Sau này cánh lính Trường Sơn thêu dệt thành những giai thoại về câu chuyện tình này…Mình lúc đó cứ thương chị ấy quá, giá chiến tranh không cướp đi nhan sắc của chị, tuổi trẻ của chị thì đâu đến nổi gặp mặt người yêu lại trở thành nổi bất hạnh đến nhường ấy…Mình lại nghỉ đến mình và tự nhủ: “Chẳng thèm lấy chồng làm gì….cứ ở vậy…ở trong quân ngủ đến lúc nào cũng được…”.
Nhưng sự đời chẳng bao giờ theo ý mình…mình nổi tiếng cả Binh trạm về tính tình nghịch ngợm, nhưng cũng nổi tiếng về những pha…bất thường, như hành quân mang theo cả con lợn trên vai….cánh lính trẻ nhìn mình với cặp mắt nghi ngại…có phần sợ…sợ…bởi cũng có chàng thả ra những lời có cánh đã bị mình phê phán nặng lời: “Đồng chí toàn vớ vẩn…tổ quốc chưa được giải phóng…làm sao mà lại đi mưu cầu hạnh phúc cá nhân…” Ôi bây giờ nghỉ lại không hiểu tại sao lúc đó mình “Bôn” thế…
Mình sống và chiến đấu hồn nhiên như bông hoa rừng bên cạnh rất nhiều nam đồng chí, mình bày đặt ra đủ trò….từ lấy nhọ nồi bôi vào ống thuốc lào của mấy đống chí vệ binh của trung đoàn….cho đến lấy quần áo, dày dép. ảnh….của các anh đặt lên bàn thờ…thắp hương nghi ngút khi các anh lên chòi canh máy bay giặc mỹ…Các anh đều quý mến mình, xem mình như em gái….và nhiều khi còn ái ngại cho mình vì nếu không được ra quân sớm chắc chắn sẽ “ế chồng”…Mình còn nhớ anh Cầm người Nam Đàn nghệ an, rất yêu vợ, cứ tha thiết bảo mình đổi cho anh ấy một miếng vải lụa để cho anh ấy gửi về cho vợ…chẳng là chiến sỹ nữ mỗi năm được phát 2 bộ quần áo và một miếng vải lụa may quần…) Mình đồng ý và anh ấy bảo mình viết cho anh ấy mấy chữ để có người đi pháp gửi về cho vợ…bởi anh ấy không biết chữ….Ba tháng sau, vào một ngày mùa mưa tầm tả….anh Cẩm nhận được thư của vợ…bảo mình đọc cho anh ấy nghe…mình vội mở lá thư ố vàng ra…chao ôi những con chữ to như con gà mái ghẹ cứ nhảy múa trước mặt tôi….vì tôi cười nghặt nghẻo lúc đọc thơ cho anh ấy, nếu bạn đọc chắc bạn cũng cười như tôi:” Thầy nó kính mến,,,em cảm ơn thầy nó đã gửi về cho em miếng vải lụa…em thật cảm động….mỗi lần đưa quần ra mặc em lại thấy bóng hính anh trong đó…”. Tôi đọc xong….cầm lá thư của anh chạy mất tiêu, còn anh thì cố đuổi theo để lấy lại bằng được lá thư….bởi lá thư đó chính là tình yêu của anh…là sợi chỉ mong manh còn kết nối anh và gia đình, hậu phương… Cánh lính bọn tôi lúc đó có thư là chia nhau đọc…không phân biệt thư của anh hay của tôi….đọc xong có mấy người nước mắt cứ ngân ngấn….còn Thuần bạn tôi thì chạy về lán khóc rưng rức….Thuần người Nghi Đan, Nghi Xuân…yếu đuối hay khóc nhè…, tôi thì chẳng việc gì phải khóc….4 năm đi lính chỉ nhận được một bức thư duy nhất của mẹ…mẹ tôi viết bằng thơ hẳn hoi…tình cảm lắm (rất tiếc là không còn để được đến nay)…Linh ta ít nhận được thơ vì nếu anh, chị, mẹ….có viết thì nó cũng thất lạc mất làm sao mà đến được….bởi đơn vị đóng quân ở đây vài tháng lại hành quân đến địa điểm khác….đấy là chưa nói…bản thân tôi bị chuyển đơn vị rất nhiều lần…
Mà cuộc đời thật lạ, có bi…thì rồi sẽ có hỹ…năm 1973 sau khi ký hiệp định Pari, những chiến sỹ nữ bắt đầu được giải ngũ trở về hậu phương, ắt hẳn chẳng ai muốn chị em chôn vùi tuổi trẻ của mình ở chiến trường mãi mãi…Cánh lính đồn nhau của một chị nhập ngũ từ năm 1964 người Ninh bình được xuất ngủ về nhà…khi thủ trưởng đơn vị hỏi nguyện vọng gì…thì chị ấy trả lời: “có một tấm chồng”…ôi mong ước sao mà giản dị nhưng sao lại khó thế….chính ủy đơn vị…suy nghỉ và hỏi xem chị thích ai, yêu ai…thì chị nói ngay ra một cái tên của một đồng chí tiểu đoàn phó….đồng hương với chị…cũng ở cùng Binh Trạm
Một mối tình đơn phương đã được chôn chặt trong lòng trong nhiều năm…thế là đồng chí tiểu đoàn phó được gọi lên…với một nhiệm vụ…là giúp Binh trạm thực hiện nguyện vọng của chiến sỹ nử trước khi xuất ngũ về hậu phương…Thế rồi một đám cưới cũng được tổ chức, một con bò được mua về làm thịt và một đội quan hậu cần được điều động để lo bếp núc…Mình được điều sang tổ anh nuôi…Mình cùng một số cán bộ hậu cần được phân công nấu ăn…Với chiếc chảo to, bếp hoàng cầm cheo leo trên sườn núi, mình đi xuống suối gành nước đôt đầy mấy cái nồi quân dụng, nấu một nồi cơm thật to…cánh lính nam thì làm thịt bò và xào nấu…chế biến…Thỉnh thoảng lại được mấy cái anh vệ binh chạy đến nhắc nhở không được để khói nhiều…vẫn sợ bị ném bom,…mình mô hôi nhễ nhại, nấu được một nôi cơm quan dụng to vật vả…cơm đẽ 8.5 (chưa chin hẳn)…thì thấy khảo nhau là cô dâu đã đến…thế là mình ba chân bốn cẳng chạy đi xem….chẳng còn quan tâm đến cơm nước gì….đang say sưa chen vào xem cô dâu (vẫn mặc quần áo bộ đội thôi nhé, lúc đó có gì hơn đâu) ….thì nghe tiếng của ai đó: “Đồng chí P. đâu rồi, nấu cơm nấu nước thế này à….cơm mà khê thì còn gì nữa….mình ù té chạy về….nhưng chao ôi…nồi cơm đã có mùi khê…Mình vội lấy luôn lấy cục than củi cho ngay vào nồi cơm, hy vọng nồi cơm sẽ bớt khê…
Cả Binh trạm trầm trồ chú rể đẹp trai quá…còn cô dâu thì …nói thế nào nhỉ: da mái xanh, tóc lưa thưa, tuổi đã xấp xỉ chú rể…như thế mời thấy chiến tranh cũng mất bình đẳng thật, làm phai tàn sắc đẹp của bao nhiêu thiếu nữ…Thế mà sau đó nghe phong phanh chú rể được cấp trên cho đi phép về nhà cùng cô dâu….nhưng giữa đường trốn lại đơn vị….chẳng biết tại cái gì….chắc tại cái nồi cơm mình nếu khê chăng…Mình ân hận mãi về cái vụ này… — với Khuat Thu Hong.

Cho ngày 27/7:, VIẾT TRONG LÚC ĂN SÁNG, TRÊN ĐƯỜNG HỒ MỄ TRÌ, Nguyen Trong, Sao không quì xuống hả quan chức Việt nam,…

Cho ngày 27/7:
VIẾT TRONG LÚC ĂN SÁNG
TRÊN ĐƯỜNG HỒ MỄ TRÌ
Nguyen Trong
Sao không quì xuống hả quan chức Việt nam
Trước những mẹ VNAH tai không còn nghe tiếng trống
Bề trên ư ? Nhân danh gì ban phát?
Quan chức nào giờ cũng chỉ kẻ ăn vay
Đất nước chiến tranh đâu chỉ có một ngày
Mà tri ân cứ chỉ chờ năm chẵn
Nào trống nào cờ nào phong bì áo ấm
Mẹ không đứng nổi lên để cúi gập cám ơn
Kẻ phải cám ơn đầu bụng béo tròn
Vỗ vỗ lưng gầy nhăn nhở cười vào ống kính
Ơi những đứa con một thời dũng mãnh
Mẹ của mình thương thương quá linh hồn ơi
Mẹ ơi, mẹ ơi. Về nhà đi thôi
Ngồi đó mẹ đau chân không đi nổi
Mét tinh hết rồi cũng lại quên thôi vì còn nhiều chìm nổi
nhiệm kì còn dự án dở dang.
Tri ân tri ân nói lắm cũng nhàm
Mẹ chỉ thương linh hồn con linh hồn đồng chí
Chả quan chức nào mà muốn đặt mình vào vị trí
Của mẹ con mình đâu mẹ ơi!